"Sát" lúc này mới để ý đến Hà Dã, nhìn cô.
Hà Dã cụp mắt, rút chai nước khoáng còn một nửa ra, vặn lỏng nắp.
Ném mạnh xuống cạnh chân tên con trai.
"Rầm!"
Nước bắn tung tóe khắp nơi.
"Mày bị điên à!?" "Sát" chửi lên.
"Đâm vào người ta rồi định đi luôn à?
Mẹ mày không dạy mày cách tôn trọng người khác à?" Hà Dã nặng nề quăng túi lên vali, vẻ mặt từ "bị điên à" chuyển sang "cực kỳ khó chịu".
Cô chỉ vào vệt dầu trên quần, nguy hiểm nheo mắt nói: “Nếu mẹ mày chưa dạy thì tao có thể dạy mày cách xin lỗi."
Kỳ Lân lùi lại một bước, nhướng mày.
Vẻ khinh thường của "Sát" lộ rõ trên mặt: "Ô, mày tính làm gì đây?"
Hà Dã chưa bao giờ thấy mình "côn đồ" đến mức này.
Mấy ngày nay gặp đủ loại sa bì, cô đếm không xuể.
Trong l*иg ngực như có một ngọn lửa giận dữ cuồn cuộn, càng lúc càng cháy mạnh, thiêu đốt cả chính cô.
Mắt Hà Dã lạnh băng đến cực điểm, thậm chí còn hơi âm u: "Một là xin lỗi.” Cô bẻ khớp ngón tay kêu "rắc rắc".
"Hai là tao đánh mày đến khi mày gọi tao bằng cụ!"
Tiếng chim hót lảnh lót vang vọng bên tai, tạo nên một bầu không khí kỳ quái.
"Sát" thoáng sửng sốt, rồi phá ra cười cợt: "Một mình mày mà đòi đánh nhau à? Là tát hay giật tóc? Hahaha, con gái nói phét gì ghê thế――"
Hắn chưa dứt lời, một nắm đấm đã vung thẳng vào mặt "Sát", mang theo luồng gió sắc lạnh, đột ngột phóng to ngay trước mắt.
Đồng tử "Sát" co lại, theo phản xạ nghiêng người muốn tránh, nhưng chậm một nhịp, bị đấm trúng má.
Hắn lảo đảo lùi lại một bước theo quán tính, mặt nóng ran.
"Mày nói lại xem nào.” Hà Dã hất tóc, để lộ cây tăm bông sát trùng trên dái tai phải: “con gái thì phải trông thế nào?"
"Sát" xông tới tóm lấy cổ áo Hà Dã, hai người chênh nhau cả một cái đầu, vẻ xấu hổ quá hóa giận trên mặt "Sát" bị cô nhìn thấy rõ mồn một.
"Tao nói sai à? Bọn mày con gái, ngoài biết đẻ ra thì có cái tích sự gì nữa!"
Đám "trẻ trâu" phía sau nhìn nhau, dường như đang do dự có nên xông vào hay không.
"Cái thằng bố nhà mày!" Hà Dã nắm lấy cổ tay "Sát", dùng khéo léo vặn ngược lại, “Sát" "úi" một tiếng, khom lưng co gối, mặt lập tức đỏ như gan lợn.
Hà Dã đá một cước vào đầu gối "Sát", tay hắn vẫn đang bị cô vặn chặt, eo vặn vẹo như cây mạ non, kêu thảm thiết quỳ sụp xuống bằng một gối.
Kỳ Lân tặc lưỡi mấy tiếng, không nỡ nhìn thẳng.
Hà Dã nắm chặt bốn ngón tay của "Sát", lại dùng sức ấn xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: "—— Có giỏi thì nói lại xem nào."
Chất lỏng ấm nóng chảy ra từ mũi "Sát", hắn không kịp lau máu – khuỷu tay Hà Dã lại hạ xuống, hắn vội vàng ngửa đầu ra sau.
Ngay sau đó, cẳng tay đang lao nhanh xuống của cô bị một bàn tay khác giữ lại.
Bàn tay đó trắng nõn nà, mịn màng, nhưng cơ bắp hơi nổi lên ở cẳng tay lại đầy sức mạnh, giữ lấy khuỷu tay cô mà chẳng tốn chút sức nào.
"Này, đánh một cái là đủ rồi, nặng hơn nữa là vào đồn đấy." Kỳ Lân nói với vẻ hơi thích thú, chỉ vào chiếc vali bên cạnh: “Cậu chắc vẫn còn đi học nhỉ?
Chuyện này mà đồn đến trường thì không hay đâu."
Hà Dã bình tĩnh lại, tên con trai mặt đầy máu, ánh mắt kinh hãi, cô đứng thẳng người lên, cảm thấy ghê tởm cực độ.
Ở thị trấn nhỏ, đánh nhau coi như chuyện giang hồ, không thể báo cảnh sát, nhất là đám thanh thiếu niên như họ, báo cảnh sát là mất mặt.