Chương 6

Thỉnh thoảng cậu ta nhìn sang Hà Dã, còn nở nụ cười cong cong khóe môi với cô.

Khó mà không khiến người ta nảy sinh thiện cảm.

Nhưng Hà Dã thì khác.

Cô cực kỳ khó chịu khi bị một người lạ nhìn xuống, dù ánh mắt đó không hề ác ý, dù người nhìn xuống cô trông rất ưa nhìn.

"Có chuyện gì à?" Hà Dã dựa lưng vào ghế, vẻ khó chịu lộ rõ trên mặt.

"Đuôi sói" nhếch khóe môi, cười tủm tỉm nói: "Mỹ nữ ơi, trông cậu quen quen ấy nhỉ, tiện thì thêm bạn bè trò chuyện chút nhé?"

Phản ứng đầu tiên của Hà Dã là: Con nhỏ này có vấn đề à?

Trông cô dễ bắt chuyện lắm hay sao?

Dù Hà Dã rất khó chịu, nhưng nghĩ đến việc vừa bị đuổi học, giờ cô như con thuyền nhỏ trôi dạt trên biển, không nơi nương tựa, cứ thế lênh đênh theo gió.

Cô kiên nhẫn, giữ vẻ mặt lạnh lùng đáp: "Ngại quá, chúng ta không thân."

Nói cách khác, ý cô là "Cút nhanh đi, đừng làm phiền tôi".

"Ai, vậy à." "Đuôi sói" thở dài tỏ vẻ rất thất vọng.

Đám "trẻ trâu" đứng làm nền cách đó không xa, mặt mũi đều tái xanh nhưng chẳng ai thèm để ý tới bọn họ.

"Sát" có vẻ là đại ca trong đám, hắn cao giọng nói: "Kỳ Lân, mày đừng có được nước lấn tới."

Kỳ Lân không làm phiền cô nữa nhưng cũng không rời đi: "Đừng nói thế, tớ thấy tớ cũng khá được mà, lão già như cậu thì tớ đây không với tới."

Hà Dã rút sạc điện thoại, không muốn vì chút pin ít ỏi mà hy sinh đôi tai và tâm trạng của mình.

Cùng lắm là một phút thôi.

Thế nhưng, một phút có thể xảy ra rất nhiều chuyện.

Ví dụ như "Sát" dường như vì xấu hổ quá hóa giận, vọt tới định túm lấy cánh tay Kỳ Lân.

Ví dụ như Kỳ Lân xoay người tránh né: “Sát" không biết định biểu diễn vật ngã tại chỗ hay vì lý do gì khác, hai tay chống lên mặt bàn.

Bốn cái chân bàn gầy guộc vốn đã xiêu vẹo, giờ đột ngột chịu trọng lực mạnh lại càng phát ra tiếng "ken két" đầy nguy hiểm – và không phụ lòng người, nó sụp đổ.

"Rầm!"

Nước mì màu nâu đỏ trộn lẫn với mảnh sứ, trên đó còn nằm úp sấp một người, trông thảm hại vô cùng.

Nước mì văng tung tóe làm ướt một bên ống quần Hà Dã.

Kỳ Lân né kịp, ngược lại sạch sẽ không dính chút nào.

Ông chủ chạy ra thấy cảnh tượng hỗn độn khắp nơi, mắt trợn tròn kinh ngạc kêu lên: "Làm gì đấy? Sao lại đánh nhau thế này?"

Chẳng ai thèm để ý đến ông ta, mặc cho ông chủ lải nhải đòi "đền tiền".

Hà Dã cứng đờ người, trên ống quần dính thêm một vệt dầu mỡ, cô cảm thấy kinh tởm vô cùng.

Cô nhịn nửa ngày cuối cùng vẫn không kìm được thốt lên: "Chết tiệt!"

Cô chọc phải ai gây họa cho ai cơ chứ?

"Sát" lồm cồm bò dậy, tình trạng còn tệ hơn Hà Dã nhiều, trước ngực ướt sũng cả mảng lớn, trộn lẫn với mì vụn và rau thừa còn sót lại.

Mảnh bát sứ vỡ rơi xuống đất theo động tác đứng lên, còn có cả máu không biết chảy ra từ đâu, trông thảm hại bất thường.

Kỳ Lân "á chà" một tiếng, cười trên nỗi đau của người khác nói: "Biết ngay là cậu đi đất bằng cũng ngã sấp mặt được mà, đáng ra tớ nên đỡ cậu một tay rồi."

"Sát" túm lấy vạt áo, mặt lúc xanh lúc đỏ: "Kỳ Lân, chuyện này chưa xong đâu!"

Kỳ Lân cong cong khóe mắt: "Tùy cậu thôi, cậu muốn làm gì thì làm đi."

"Sát" lườm Kỳ Lân một cái, giơ tay định phủi quần áo, nhưng tay lơ lửng giữa không trung nửa ngày cũng không hạ xuống.

"Mấy người bị điên à?" Hà Dã thật sự không nhịn nổi nữa, ném điện thoại vào túi, tiếng "đùng" vang lên khá to.