Chương 5

Hà Dã muốn bật cười, có lẽ là vì Lưu Duyệt Khả đã được nhắc đến lúc trước, cô nhận ra thế giới này vốn dĩ không công bằng.

Có những người sinh ra đã là nhụy hoa kiều diễm.

Có những người lăn lộn bò trườn cả trăm năm vẫn chỉ là con bọ hôi tanh giãy giụa trong vũng lầy.

Ông chủ cứ thế tự mình kể về những thành tích hiển hách của con trai một lát, thấy Hà Dã hoàn toàn không lắng nghe, bèn bĩu môi bỏ đi.

Hà Dã tưởng cuối cùng cũng có thể yên tĩnh một chút.

Thế nhưng ngay giây sau, suy nghĩ của cô đã tan tành.

Tiếng nói chuyện vọng vào từ ngoài cửa, cô ngẩng đầu nhìn lên, bốn người bước vào quán.

Nói chính xác hơn, là ba gã trẻ trâu gầy đét, và một cô gái.

Ánh mắt cô dừng lại trên người cô gái một lát.

Cô gái có đôi lông mày kiếm rất anh khí, để kiểu tóc mullet đuôi sói đang rất hot, vẻ ngoài rất "sắc sảo", tùy tiện cười một cái cũng toát lên vẻ phóng khoáng.

Bốn người bước vào quán, gã "Sát" cầm đầu đám trẻ trâu hét về phía ông chủ: "Bốn bát mì bò!"

Cô gái tóc mullet đuôi sói đưa ba ngón tay ra lắc lắc: "Ba bát thôi."

Ông chủ vỗ vỗ tay vào tạp dề rồi đi vào bếp sau.

Không thể phủ nhận, cô gái tóc mullet đuôi sói đúng là rất xinh đẹp, còn xinh hơn cả mấy cô hot girl mạng.

Nhưng đó là với điều kiện cô ấy không dùng ánh mắt "không có ý tốt" nhìn chằm chằm vào Hà Dã.

Hà Dã mắng một câu, nghiêng người đi, để lại bóng lưng cho họ.

"Nhìn cái quái gì mà nhìn!"

Cô hít sâu một hơi, đầu ngón tay gõ lách tách trên màn hình, cố hết sức lờ đi ánh mắt nóng rát đó.

Lương Hạ: "Tối nay cậu ngủ ở đâu? Đừng tiếc tiền ra quán net ngủ, tìm đại cái khách sạn đi."

Hà Dã: "Tớ về nhà."

Lương Hạ: "Mẹ cậu gọi cậu về à?"

Hà Dã: "Ừ."

Lương Hạ: "Vậy thì cậu tự kiểm soát bản thân đi, đừng để ý đến cái thằng em ngốc nhà cậu nữa."

Lương Hạ: "Nó muốn nói gì thì nói, cậu cứ coi như điếc đi."

Khóe môi cô khẽ nhếch: "Tớ còn trẻ chán, không muốn bị điếc đâu."

Hà Dã chưa điếc nghe thấy cô gái tóc mullet đang nói chuyện.

Giọng cô ấy nghe hay phết, dứt khoát rành mạch.

Trong trẻo như ánh nắng mùa xuân rực rỡ.

Giữa họ cách hai cái bàn, những câu nói vụn vặt theo gió lọt vào tai Hà Dã, cô loáng thoáng nghe thấy mấy từ ngữ không mấy tốt đẹp như "thua thì chịu", “tôi thắng rồi", “mày dám".

Cái bàn vuông khá nhỏ, mỗi người ngồi một bên, gã thủ lĩnh "Sát" mặt mày khó coi lắm, còn cô gái tóc mullet thì vắt chéo chân, vẻ mặt thoải mái.