Kỳ Lân vuốt tóc: “Không có gì, cứ gọi tớ là người tốt việc tốt."
Cô ấy tiếp tục hỏi: "Này, rốt cuộc cậu bị làm sao thế?
Đánh nhau à?
Tớ nghĩ mãi không ra có gì làm bị thương được lưng cậu mà những chỗ khác lại không sao."
Hà Dã rẽ vào cầu thang, giọng nói vang vọng trong khoảng không trống rỗng: "Nhà cậu ở bãi biển à?"
"Đừng tưởng tớ không biết cái meme trên mạng này nha." Kỳ Lân nhảy xuống ba bậc thang cuối cùng, đèn cảm ứng âm thanh chập chờn bật sáng: “Tò mò là bản tính của con người mà."
Hà Dã quay mặt đi, đèn cảm ứng âm thanh tầng năm hoàn toàn vô dụng, cả người cô hòa vào bóng tối, chỉ có đôi mắt là sáng lấp lánh: "Tò mò hại chết mèo đấy."
"Của mấy đứa à?" Thầy Giang cầm đầu chai rượu lắc lắc: “Giáo viên ngữ văn nói mấy đứa uống cái này trong giờ của thầy ấy à?"
Ba người đứng thành một hàng trước mặt thầy Giang, cúi đầu. Văn phòng chỉ có họ, trống không, ánh đèn trên đầu mờ nhạt, hơi tối.
"Thầy nghĩ mấy đứa trưởng thành rồi nên bình thường thả lỏng một chút, thế mà càng ngày càng đâm ra nhàn rỗi nhỉ." Thầy Giang đẩy chai về phía trước một chút: “Kỳ Lân mang phải không?"
Kỳ Lân gật đầu.
"Vậy cho thầy uống thử hai ngụm nhé? Vừa hay thầy cũng mở mang tầm mắt." Thầy Giang nói: “Chưa uống rượu vang bao giờ, không phiền chứ?"
Kỳ Lân rầu rĩ nói: "Không phiền ạ, thầy uống đi."
Hà Dã vẫn còn đang nghĩ bên trong chai rõ ràng là Coca-Cola, Kỳ Lân làm sao cho thầy Giang uống được.
Cô khẽ nghiêng đầu, thấy Kỳ Lân đang cố nén khóe môi cong lên, đến khóe mắt cũng cong lại.
"Khụ!" Diệp Trì Trì không nhịn được, đột nhiên sặc, ho liên tục.
Thầy Giang nhìn cô ấy một cái: "Sao thế? Phản đối thầy uống à."
Mắt Diệp Trì Trì đỏ hoe, vừa ho vừa xua tay: "Dạ không, em đâu dám ạ."
"Vậy được, thầy uống thật đây." Thầy Giang lấy cốc sứ của mình ra, trên đó in chữ, Hà Dã nhìn kỹ lại, hai dòng chữ là "Kiếm tiền nuôi gia đình, vợ là số một."
Thầy Giang rót ra một cốc, phía dưới có chút bọt khí nổi lên, thầy nhẹ nhàng lắc cốc rồi nói: "Rượu vang mà còn có bọt khí sao?"
Diệp Trì Trì vội vàng nói: "Đúng rồi ạ! Rượu Lafite đời 83 gia truyền đấy ạ, rượu ngon đều thế cả."
Biểu cảm của thầy Giang hiện lên một tia nghi hoặc: "Thật sao?"
Diệp Trì Trì vội vàng gật đầu.
"Vậy thầy nếm thử xem."
Thầy Giang uống một ngụm, chép chép miệng, trông có vẻ còn đang tỉ mỉ thưởng thức: “Vị cứ như Coca-Cola ấy nhỉ, còn có cả khí ga nữa."
Diệp Trì Trì "phì" cười thành tiếng, tiếp theo là những tiếng ho khan ngắt quãng cố nén cười, cố gắng kìm nén thôi thúc muốn cười.
Hà Dã cũng không nhịn được, nghiêng đầu cắn chặt môi dưới, gắng sức nín cười.
Thầy Giang lại uống một ngụm, nhìn chai rượu vang, rồi lại nhìn chất lỏng màu đỏ sẫm trong cốc sứ, bỗng nhiên vỡ lẽ: "Đúng là Coca-Cola thật!"
Thầy vừa cười vừa bất lực lắc đầu: "Mấy đứa này, Coca-Cola thì Coca-Cola, không phải rượu là được rồi.
Nhưng giáo viên ngữ văn đã tốt bụng cho mấy đứa tự học, lại bày ra trò quỷ này, ngày mai đến xin lỗi thầy ấy đi nhé, kẻo làm thầy ấy không vui, không còn nhiệt tình dạy dỗ nữa."
Diệp Trì Trì cười không ngừng, vai run lên bần bật như sàng, hoàn toàn không dừng lại được.
"Được rồi, đừng cười nữa, về làm bài tập đi. Học sinh lớp 12 rồi mà cả ngày chẳng biết làm gì."
Hà Dã vừa xoay người định đi, thầy Giang lại nói: "Hà Dã, em chờ một lát, thầy có chuyện muốn nói thêm với em."