Chương 47

Cô ấy há miệng định nói gì đó, nhưng Kỳ Lân đã gục xuống bàn, chỉ để lại cho cô ấy cái xoáy tóc hơi ẩm ướt ở phía sau.

Hà Dã đành từ bỏ ý định, cúi đầu làm bài tập.

Thời gian học bài luôn trôi qua rất nhanh, hai tiết học thoắt cái đã hết.

Hà Dã không đi ăn tối, về thẳng ký túc xá tắm rửa.

Vết thương trên lưng hơi ngứa, không biết là sắp đóng vảy lành lại hay là nặng hơn rồi.

Cô ấy nằm sấp trên giường, vén áo lên, để gió mát lạnh thổi vào người, cô ấy thoải mái thở dài một tiếng.

Máy điều hòa trong lớp cũng rất mát, nhưng có đến ba bốn mươi người, thổi lâu nhiệt độ cũng tăng lên, hơn nữa không khí còn ngột ngạt, nói sao thì ký túc xá vẫn tốt hơn.

Nhiệt độ vừa phải khiến người ta dễ dàng buồn ngủ khi nằm sấp, nhất là vào buổi chiều hoàng hôn sắp buông xuống. Hà Dã nheo mắt, gà gật.

Khi cô sắp ngủ thϊếp đi, cửa ký túc xá bỗng mở ra, cánh cửa gỗ cũ kỹ phát ra tiếng "cót két" kéo dài, làm Hà Dã giật mình tỉnh giấc.

"Hà Dã?" Một giọng nói ngạc nhiên vang lên: “Sao cậu vẫn ngủ thế?"

Hà Dã ngơ ngác nhìn Kỳ Lân đột ngột bước vào, vẫn chưa hoàn hồn.

Kỳ Lân nói: "16 độ à, bật điều hòa thấp thế này cẩn thận cảm lạnh đấy..."

Cảm giác lạnh sau lưng, Hà Dã khàn giọng bực bội: "Cút!"

"Thái độ lúc nãy ăn đồ của người ta cậu đâu có thế." Kỳ Lân vẫn đứng yên: “Tự học buổi tối bắt đầu rồi, cậu chắc chắn không đi à?"

Hà Dã vẫn chưa phản ứng lại.

"Thầy Giang gọi cậu. à không, hình như là gọi cả ba đứa mình.

Cậu không có ở đó nên tớ đến tìm." Kỳ Lân đưa tay chỉ chỉ: “Cái lưng cậu kia. không xử lý ngay hình như sắp viêm rồi."

Hà Dã lúc này mới ngơ ngác thốt lên một tiếng chửi thề. Cô bò dậy, thô lỗ chỉnh lại quần áo rồi nói: "Đi."

Kỳ Lân đứng yên tại chỗ: "Cậu chắc chắn không bôi thuốc à?"

Hà Dã lấy lại lý trí, mím môi rồi gật đầu.

Cô co chân ngồi trên giường, ném lọ thuốc trên đầu giường cho Kỳ Lân.

Kỳ Lân bôi thuốc vào bông gòn, ướm lên lưng cô hai cái rồi bất lực nói: "Hay là cậu nằm xuống đi? Ngồi thế này khó làm lắm."

Nét bực bội trên khuôn mặt Hà Dã gần như tràn ra ngoài, nhưng cô vẫn vén áo lên, nằm sấp xuống giường.

Trên tấm lưng trần láng mịn của cô gái có một vết thương kéo dài từ xương bả vai xuống tận thắt lưng, mép vết thương hơi sưng đỏ, thuốc bôi vội vàng lúc trước cũng rất không đều.

Kỳ Lân ngồi ở mép giường, vừa cẩn thận xoa đều thuốc, vừa không quên lầm bầm cằn nhằn: "Hôm qua hỏi cậu bảo sắp khỏi rồi, hôm nay lại sắp viêm à?

Vết thương của cậu đúng là mỗi ngày một kiểu."

Hà Dã nghiến chặt răng, cố gắng không kêu đau thành tiếng.

Xử lý xong vết thương sắp viêm, Kỳ Lân quấn băng gạc, tận tình khuyên nhủ: "Cậu có bôi thuốc đàng hoàng đâu chứ, lẽ ra đâu đến mức này."

Hà Dã cuối cùng cũng chịu đựng được, mồ hôi túa ra đầy đầu, bực dọc nói: "Nhanh lên."

Kỳ Lân siết chặt băng gạc một chút, vô tình chạm vào vết thương, Hà Dã không kịp phản ứng đau đến nỗi kêu lên.

"Cho cậu vội đấy.” Kỳ Lân buộc một chiếc nơ, thu dọn đồ đạc rồi nói: “Đi giày vào rồi đi thôi."

Hà Dã sờ sờ băng gạc, cắn răng. Chắc chắn tên này cố ý.

Cô dùng sức đóng sập cửa rồi nói: "Cảm ơn."

Trời tối đen, những vì sao dày đặc vây quanh mặt trăng, đêm nay là một đêm quang đãng.