Hà Dã đáp: "Không cần đâu, cảm ơn."
Diệp Trì Trì không nhịn được bật cười: "Kỳ Lân Nhi, cậu lầy quá rồi!"
Kỳ Lân lắc lắc đầu, lắc chiếc cốc như đang uống rượu vang thật, giơ cốc lên nói: "Quá khen. Nào, cheers."
Diệp Trì Trì và cô ấy cạn ly một cái.
Kỳ Lân nhấp một ngụm, nhắm mắt thưởng thức.
Không biết từ lúc nào, cả lớp đã im phăng phắc.
Họ mải chơi đến quên cả trời đất, hoàn toàn không nhận ra thầy giáo ngữ văn đã đứng sau lưng từ lúc nào.
"Thưởng rượu đấy à? Có cần thầy mở một buổi tiệc rượu cho các em thong thả thưởng thức không?" Thầy giáo ngữ văn âm u nói từ phía sau.
Diệp Trì Trì sợ hồn bay phách lạc, cô ấy đối diện với Kỳ Lân, nên cũng đối diện với thầy giáo, thấy trên mặt thầy vừa châm biếm vừa khinh miệt, nhất thời quên cả quay lại, trừng mắt nhìn Kỳ Lân không dám nhúc nhích.
"Vừa rồi chỗ này ồn ào nhất, cứ tưởng đang mở buổi hòa nhạc, không ngờ các em lại có “tâm hồn” đến thế." Thầy giáo ngữ văn dùng ngón tay nhặt chai rượu lên, nheo mắt đánh giá, chế giễu: "Rượu vang à?
Sống “sang chảnh” hơn cả thầy rồi đấy nhỉ."
Cả lớp im thin thít như tờ.
"Chỉ còn chưa đầy một năm nữa là thi đại học, vậy mà các em lại nhàn rỗi nhất, chẳng biết nên làm gì." Thầy giáo ngữ văn liếc mắt sang bên cạnh, nhếch mép nói: "Tự lãng phí thời gian của mình thì thôi đi, còn kéo cả người khác lãng phí cùng, chẳng có chút tự giác nào cả."
Hà Dã nắm chặt tay thành quyền.
"Cái này thầy mang lên cho giáo viên chủ nhiệm xem thử, để thầy ấy nhìn rõ xem các em lấy cái gì để học." Thầy giáo ngữ văn cầm chai rượu rời khỏi lớp học.
Đợi thầy giáo ngữ văn đi khỏi, cả lớp lại bắt đầu ồn ào trêu chọc.
"Đỉnh thật đấy, rượu vang cơ đấy!"
"Đúng thế, sống thật “sang”, tớ ghen tị chết đi được."
"Kỳ Lân đỉnh thật!"
Diệp Trì Trì thở mạnh ra một hơi, vỗ vỗ ngực nói: "Sợ chết mất."
Cô ấy vẫn còn sợ hãi nói: "Vừa rồi thầy “Mặt Liệt” ngay trước mặt tớ, cứ như đang nói thẳng vào mặt tớ vậy, tớ cảm giác cốc của tớ suýt bị tớ bóp nát rồi."
Kỳ Lân ngửa đầu uống hết cốc nước có ga, im lặng không nói gì.
Diệp Trì Trì luyên thuyên một lúc, thấy không ai nghe mình nói, bèn dần hạ thấp giọng: "Kỳ Lân Nhi, cậu không sao chứ?"
Kỳ Lân bóp bóp chiếc cốc, tâm trạng hơi sa sút: "Không sao."
"Hừm, có phải vừa rồi cậu bị thầy “Mặt Liệt” nói nên không vui không?" Diệp Trì Trì nói với giọng mỉa mai: "Ông ta như vậy cậu có phải không biết đâu, mồm thì luyên thuyên nói tốt cho chúng ta, thật ra là coi thường chúng ta đấy, chậc, dạy được một học sinh vào trường 211 là tưởng mình giỏi lắm hay sao ấy."
Kỳ Lân thở dài, cố tỏ ra thoải mái nói: "Cậu à, nhanh về làm bài tập đi, không phải cậu còn muốn thi vào đại học top đầu sao?"
Diệp Trì Trì do dự một lát, uống xong nước có ga, cẩn thận thu lại chiếc cốc: "Vậy được, tớ đi làm bài tập đây."
Hà Dã cũng không bận tâm đến chuyện nhỏ này, ở Nhất Trung cô ấy đã từng nghe những lời còn khó chịu hơn thế nhiều, sớm đã miễn nhiễm rồi.
Kỳ Lân đặt hai chiếc cốc còn lại vào hộc bàn, buồn bã lên tiếng: "Xin lỗi nhé, vì tớ mà cậu bị mắng rồi."
Hà Dã lấy điện thoại ra, dừng lại một lát nói: "Không sao đâu."
"Các cậu học bài đi, tớ không làm phiền nữa." Kỳ Lân nhếch khóe môi cười gượng gạo, giọng nói hơi trầm xuống.
Hà Dã lại cảm thấy nụ cười của Kỳ Lân có vẻ hơi gượng ép.