"Rồi rồi rồi, tớ nhận đơn của bao nhiêu cô bé rồi, mỗi cậu là không thích, cậu phiền phức nhất đấy." Sunshine vừa mở miệng là tông giọng đã cao hơn vài độ, hoàn toàn khác hẳn lúc nãy, nghe hoạt bát hơn hẳn: “Sao cậu lại nhận đơn nữa?
Hôm qua tớ chẳng kéo cho cậu mấy người rồi à?"
"Cày xong rồi."
"Cày xong rồi á?
Vãi, cậu đừng có liều mạng thế chứ, nhỡ đâu đột tử thì cảnh sát lại tìm tớ đấy, tớ còn trông vào cậu để kiếm tiền mà." Sunshine khoa trương nói: “Nói mãi rồi mà cậu không chịu đi làm “chơi cùng” với tớ, làm “chơi cùng” tốt biết bao, chỉ cần nói chuyện thôi, tiền còn gấp đôi, gấp ba cày thuê."
Hà Dã cười như không cười: "Dùng cái giọng vịt đực như bị ma bóp cổ ấy à?"
"Giọng vịt đực á?
Cậu lại bảo đây là giọng vịt đực á?
Chẳng biết thưởng thức gì cả, tớ biết ngay mà!" Sunshine giận dỗi cãi lại: “Tớ là chủ của cậu đấy, cậu thấy nhân viên nào dám nói chuyện với chủ như thế không hả."
"Chậc, không có đơn, tớ đi đây." Hà Dã nói rồi offline.
Nói về Sunshine, hai người cũng là nhờ nhân duyên ngẫu nhiên mà quen nhau.
Hồi đó cô thiếu tiền, Sunshine vừa khéo thiếu người, đang tìm người cày thuê game.
Vừa lúc cô offline, liếc mắt thấy một thông báo tuyển người.
Ban đầu cô còn tưởng là lừa đảo, nhưng ôm tâm lý thử xem sao ai dè vừa thử đã hai năm.
Vì quen biết sớm, cô được xem như nửa lão làng, phí mỗi đơn chỉ bằng một nửa người khác, dù không bật mic nhưng trong group cũng khá có tiếng nói.
Sunshine giọng nói hay, chơi game cũng rất giỏi, giỏi hơn cô.
Khuyết điểm duy nhất có lẽ là hơi trẻ con, hai mươi mấy tuổi đầu rồi mà vẫn ngang bướng như trẻ con.
sunshine: Cậu nhụt chí rồi hả? Quả nhiên, giọng trầm nam tính của tớ thắng rồi hahaha!
sunshine: Cậu không trả lời tức là cậu thừa nhận rồi nhé, dù gì tớ cũng là chủ của cậu mà.
Hà Dã chẳng thèm để ý đến anh ta, mỗi lần cô offline là Sunshine lại "lên cơn" một lát.
Thường thì giờ nghỉ trưa cô đều kiếm tiền, hôm nay hiếm khi được nghỉ ngơi, cô nằm sấp, cố gắng quên đi cơn đau ở lưng, chuẩn bị nghỉ ngơi thật tốt.
Buổi chiều có tiết thể dục, cả lớp có vẻ rất hào hứng, nhạc và họa của khối mười hai đều bị cắt hết rồi, hai tiết thể dục mỗi tuần là sự kiên trì cuối cùng của học sinh khối mười hai.
Hà Dã lười biếng nghĩ, nếu ở Nhất Trung, khối mười một đã như thế rồi, lại còn chỉ có một tiết thể dục, mà tiết thể dục thì toàn học sinh mang sách xuống ngồi học thuộc bài, hiện tượng "đua nhau" cực kỳ nghiêm trọng.
Trên bục giảng có một cậu bạn cao ráo, tay cầm một tờ giấy đang phe phẩy, sột soạt.
"Đây là đơn đăng ký! Mọi người tích cực lên nhé... Nữ ba nghìn mét ai đăng ký?"
"Trình Nhất Thủy cậu bị điên à!"
"Kỳ Lân nhi, năm nay cậu đăng ký môn gì?" Diệp Trì Trì quay sang hỏi.
"Không biết, vội gì, chẳng phải còn nửa tháng nữa à." Kỳ Lân xoay bút trong tay, tốc độ nhanh đến nỗi chiếc bút xoay như một bông hoa.
"Đó gọi là lo xa mà." Diệp Trì Trì ngoảnh đầu đi: “Này, cậu thật may mắn, vừa chuyển đến đã gặp lúc trường mình tổ chức hội thao."
Hà Dã hỏi: "Khối mười hai còn có hội thao á?"
"Đúng vậy, trường cậu không có à?" Diệp Trì Trì kinh ngạc nói: “Các cậu không tổ chức hội thao sao?"
Hà Dã giải thích: "Chỉ khối mười và mười một được tham gia thôi, khối mười hai chỉ đi cho có hình thức."
"Thế thì đáng thương thật.” Diệp Trì Trì thở dài một hơi, lại hỏi: “Vậy trường cậu có đi thu du không?"