Nếu có tính đi nữa, chắc chỉ là bạn bè xã giao?
Hà Dã im lặng trở về phòng, trên đường đi không ngừng suy nghĩ về mối quan hệ của cô với những người này.
Cô và Lương Hạ là nhờ cô đã giúp Lương Hạ, và trải qua thử thách của thời gian cùng những nghi ngờ mới đến được với nhau.
Lưu Duyệt Khả và đám bạn cô ta là vì Lưu Duyệt Khả có tiền có quyền nên mới tụ tập lại.
Còn cô và Diệp Trì Trì, hay đúng hơn là Kỳ Lân, chẳng có gì cả, vậy mà cũng tính là bạn bè sao?
-Tớ gửi cậu bản mềm tài liệu Thầy Vương đưa nhé, cậu xem tạm đi, bản giấy tớ in rồi nghỉ lễ mang cho cậu.
-Trường mới thế nào?
Không ai kiếm chuyện với cậu chứ?
Nếu không phải Lưu Duyệt Khả thì cậu ở Nhất Trung cũng sống ổn mà, dù sao đồ ngốc không phải ở đâu cũng có.
Hà Dã nằm sấp trên giường, lưng vẫn còn rát vì thuốc mới bôi, cảm giác bỏng rát kí©h thí©ɧ đại não, nhắc nhở cô nếu không chăm sóc cẩn thận sẽ lại viêm mất.
Nằm lâu mỏi cằm, cô lấy gối kê dưới, môi mấp máy, nói lầm bầm: "Nói gì thì nói chứ, ở đây đồ ngốc một nắm vớ được cả tá."
-Chẳng lẽ cậu thật sự không có chút bạn bè nào à, ngoài tớ ra không ai chơi được với cậu sao?
"Xí, nói bậy, đừng có tự luyến." Tay tê rần, Hà Dã nghiêng người một chút. "Mà tớ nghe ở đây có người còn cà khịa nam thần của cậu đấy." Cô bật cười, giọng nói rất thoải mái: "Cậu nghĩ sao?"
-Nam thần của tớ? Ai cơ?
Hà Dã cười càng tươi hơn: "Chính là cái người mà “vầng trăng trên trời còn không lạnh lùng bằng, gió xuân còn không dịu dàng bằng nụ cười” ấy." Lương Hạ không trả lời tin nhắn ngay, dường như đang cố nhớ ra là ai.
Một lúc sau cô ấy mới nhắn: Thời Khởi Ngung?
-Thậm chí có người cà khịa anh ấy á?
Trên có thể đạt danh hiệu học sinh giỏi, dưới có thể giành chức vô địch, này, trường Phụ Trung bé tí mà yêu cầu cao thế hả?
Quả nhiên không ai có thể làm vừa lòng tất cả mọi người.
"Cà khịa bảo anh ta là ma quỷ, chỉ vì quá giỏi." Hà Dã mỗi lần nghĩ đến Diệp Trì Trì là lại buồn cười.
-Quả nhiên, không ai hoàn hảo.
Không nói chuyện với cậu nữa đâu, idol của tớ sắp livestream rồi, buổi trưa chỉ có một tiếng thôi, muộn một phút là mất một phút.
Hà Dã hỏi: "Cậu lại đổi idol à?"
-Lần này tuyệt đối là tình yêu đích thực!
Là một chị streamer chơi game siêu đỉnh!
Dùng healer mà cân team 1 chọi 4!
Tớ siêu thích chị ấy!
Tớ sắp “cong” đến nơi rồi hahaha!
"Tớ hiểu rồi, tình bạn của chúng ta không bằng một cái hot TikToker vớ vẩn.” Hà Dã nói, giọng điệu y như "cậu đi đi rồi đừng về nữa."
-Hì hì, tớ vẫn yêu cậu mà, chỉ là tình yêu này tạm dừng một lát thôi, mua~
Lương Hạ offline, Hà Dã lại lên nền tảng tìm đơn cày thuê.
Người khác chơi game là giải trí, còn cô thì đó là cuộc sống.
Đơn cày thuê không phải ngày nào cũng có, cô ngồi "canh" cả buổi, đa số người vào là tìm "chơi cùng".
Avatar trong nhóm cứ lần lượt thoát đi, cuối cùng chỉ còn lại cô và chủ phòng.
Chỉ có hai người, Hà Dã bật mic hỏi: "Hôm nay anh cũng nhận đơn à?" Avatar của chủ phòng là hình nhân vật anime nam, khi bật mic lên là giọng nam trầm ấm, nói một câu là "nghe như rót mật vào tai": "Vị tiểu thư đây, xin hỏi có nhu cầu gì ạ?
Quốc phục healer tận tâm phục vụ quý khách."
"..." Hà Dã im lặng một lát: “Sunshine, anh đừng nói giọng đấy nữa được không?"