Hà Dã lên tầng hai chọn một chỗ ngồi dựa vào tường, lặng lẽ ăn cơm.
Hồi ở Nhất Trung, lúc nào cũng có Lương Hạ luyên thuyên bên cạnh.
Giờ chuyển trường, tai được yên tĩnh, thành ra lại hơi không quen.
Hà Dã đang chọn gừng với tỏi thì có người ngồi xuống đối diện.
Tay cầm đũa khựng lại, Hà Dã ngước mắt lên, lại là Kỳ Lân.
Kỳ Lân ngồi xuống trước mặt cô, hỏi: "Bạn cùng bàn, ăn cơm hả?
Vẫn kén ăn à? Kén ăn không phải thói quen tốt đâu."
Hà Dã chỉ đống gừng, tỏi, ớt khô chất bên cạnh đĩa: "Ăn hộ không?"
"Cái này bẩn rồi, chứ không thì bạn cùng bàn mời tớ ăn gì đấy tớ sẵn lòng ngay." Kỳ Lân gắp một củ tỏi, chầm chậm đưa lên miệng.
Hà Dã tưởng thật, thầm cảm thán giờ này còn có thanh niên thích món tỏi này, thì thấy Kỳ Lân lại từ từ đặt nó xuống bàn.
Kỳ Lân nhìn cô đầy thích thú: "Hôm nay tớ đau họng, bữa khác sẽ cho cậu thấy thế nào là “ăn một hơi 8 củ”."
Hà Dã: "Tớ rất mong chờ."
Diệp Trì Trì nói: "Cậu đừng có hứa suông nữa, lần trước bảo mời tớ uống rượu vang mà có thấy đâu."
Kỳ Lân cũng gắp gừng ra, lười nhác nói: "Cậu vội gì? Tớ đã hứa thì sớm muộn cũng thực hiện thôi."
Diệp Trì Trì nghẹn lời, quay sang nhìn Hà Dã như muốn nói "Thấy chưa, tớ biết ngay cậu ta sẽ nói vậy mà."
Cô ấy và cơm vào miệng rồi hỏi: "Cậu chuyển từ trường nào đến vậy?"
Hà Dã không thèm nhấc mí mắt: "Nhất Trung."
"Nhất Trung?" Diệp Trì Trì suýt sặc cơm: “Cậu chuyển từ Nhất Trung á? Sao cậu lại chuyển từ Nhất Trung? Sao cậu lại có thể chuyển từ Nhất Trung sang cái trường quèn này của bọn mình?"
Nói đến cuối cùng, Diệp Trì Trì vẫn không tin, bặm miệng thốt lên một câu: "Nói dối phải không?"
"Tiểu Trì, đừng làm như chúng ta chưa thấy ai chuyển trường bao giờ thế." Kỳ Lân thong thả nói: “Chào cậu, tớ cũng là một trong những người bị Nhất Trung “đánh trượt” khi thi vào cấp ba đây, rất vinh dự được làm cựu “bạn học” của cậu."
Hà Dã nhất thời cạn lời: "Ừ, chuyện lừa các cậu đều tin à."
Kỳ Lân nhướn mày với Diệp Trì Trì.
Diệp Trì Trì trở lại trạng thái thoải mái: "Tớ bảo mà, học lớp mười hai rồi Nhất Trung sao có thể đuổi học ai được chứ, người học ở Nhất Trung hoặc là máy móc hoặc là ma quỷ, tớ thấy cậu không giống."
Hà Dã hỏi với vẻ hứng thú: "Sao cậu lại thấy tớ không giống?"
"Khí chất ấy, đã bảo người ở Nhất Trung hoặc là máy móc hoặc là ma quỷ rồi, cậu lại còn chơi game nữa." Diệp Trì Trì nói: “Tớ nghe nói ở Nhất Trung có một người tên là Thời Khải Ngung, anh ta học bao lâu thì vị trí thủ khoa trường nằm trên người anh ta bấy lâu, anh ta chính là ma quỷ."
Hà Dã càng thêm hứng thú, Thời Khải Ngung cô biết, trước đây cùng lớp, cũng là một học bá khá đỉnh.
Có điều cô ít tiếp xúc, chủ yếu biết qua lời Lương Hạ và bảng xếp hạng thành tích.
Nghe nói Thời Khải Ngung không chỉ học giỏi mà còn đẹp trai, Lương Hạ là fan cuồng của anh ta, ngày nào cũng khen lấy để, cho rằng vầng trăng trên trời còn không lạnh lùng bằng anh ta, nụ cười còn dịu dàng hơn cả gió xuân, Nhất Trung không xứng để anh ta học.
Giờ bỗng dưng nghe nhắc đến Thời Khải Ngung từ miệng người trường khác, lại còn có vẻ không tốt, thấy khá mới lạ. "Đúng vậy, cậu nghĩ xem, Nhất Trung tùy tiện túm đại một người cũng là học bá, cạnh tranh chắc chắn rất khốc liệt, làm gì có ai giữ vị trí thủ khoa lâu đến thế. Một lần cũng chưa bị “đá” xuống."