Chương 38

"Nhưng mà bọn họ đông người mà."

Hà Dã khịt mũi cười: "Đông người à?"

Chẳng biết có được mấy đứa thật lòng.

Những chuyện cô đã trải qua còn nhiều hơn cả những gì Diệp Trì Trì từng kinh ngạc, đông người thì được tích sự gì, có tiêu được ra tiền không?

Còn không bằng tiền thật.

Hai người họ về đến lớp, cả lớp ai nấy đều mắt sáng rỡ nhìn về phía cửa, rõ ràng là đã nghe được phiên bản chuyện vừa rồi được thêm mắm dặm muối.

Hà Dã về chỗ ngồi, lấy điện thoại ra tìm việc làm thêm.

Lúc rời Nhất Trung, cô từng nghĩ học ở đâu cũng như nhau, chỉ cần "nghe giảng, làm bài tập là có thể nhận việc làm thêm kiếm tiền."

Nhưng lần này có lẽ cô đã sai, trường Phụ Trung quả thực không bằng Nhất Trung.

Đến cả cửa nhà vệ sinh cũng hỏng, người gặp thì đứa nào cũng lập dị như nhau, đến chưa đầy hai ngày mà cô đã thấy phát ngán rồi.

*

"Yo.” Kỳ Lân đi đến chỗ ngồi của cô ấy từ phía sau, liếc mắt một cái: "Chơi game à?"

Hà Dã như thường lệ chọn vị trí xạ thủ bắn tỉa sở trường, đồng đội không nói gì, ai nấy đều vào vị trí của mình.

"Lớp mình nhiều người cũng chơi game này lắm, tối nào cũng hay lập team chơi chung." Kỳ Lân cầm cốc nước trên bàn, tự nhiên nói một câu.

Game đang tải, là một tài khoản Bạch Kim bình thường thôi. Hà Dã hơi nghiêng người về phía trước, nhường lối cho Kỳ Lân.

Mắt cô dán chặt vào giao diện game, tai thì nghe tiếng ồn ào xung quanh, hình như có ai đó đang hỏi Diệp Trì Trì chuyện vừa rồi.

Mọi chuyện đều liên quan đến cô, nhưng đồng thời cũng không thật sự liên quan lắm.

"Liên quan đ*ch gì đến tớ." Hà Dã lạnh lùng đáp lại.

Kỳ Lân sững người một lát, rồi lại bật cười, cứ như chưa từng tức giận bao giờ: "Chơi chung đi, dễ hòa nhập hơn đấy, dù gì cũng còn một năm cơ mà."

Nhân vật rơi ngẫu nhiên xuống một căn nhà bỏ hoang, cô điều khiển nhân vật nhặt súng, không nói gì.

Kỳ Lân đi ngang qua Diệp Trì Trì, có vài bạn học nhiệt tình chào hỏi cô ấy, Hà Dã liếc nhìn, thấy Kỳ Lân đang cười đùa với nhóm người đó.

Hà Dã cảm thấy l*иg ngực hơi tức, khó thở.

Có gì đáng để hòa nhập chứ, chẳng phải chỉ vỏn vẹn một năm thôi sao?

Lo chuyện bao đồng. Tiết thứ hai là giờ Anh văn, giáo viên là một bà cụ khoảng năm sáu mươi tuổi, trông hơi dữ, vừa bước vào là cả lớp im thin thít.

Cô giáo Anh văn cho cả lớp đọc theo từ mới, phát âm rất lạ, khiến cả lớp đọc chệch theo.

Hà Dã thử đọc theo hai lần, nhưng quả thực không chịu nổi cái giọng lơ lớ khó nghe kia, đành chỉ biết trố mắt nhìn họ.

Cô liếc nhìn sang bên cạnh, Kỳ Lân cũng không chơi điện thoại nữa, lúc đọc từ mới một tay chống cằm, một tay cầm sách, giọng nói lười nhác, đọc khan khan, trông cứ như sắp ngủ gật.

Đợi cô giáo Anh văn đọc xong một nửa số từ, Kỳ Lân cuối cùng cũng không chống cự nổi, gục xuống bàn.

Hà Dã nhìn sang bên cạnh, phát hiện có người đang chơi game, lại còn có hai người khác đang chơi cờ caro trên quyển tập ô ly.

Lớp chọn trường Phụ Trung này... hơi "ao làng" thật.

Diệp Trì Trì thì lại rất tích cực, Hà Dã thấy cả buổi sáng cậu ấy đều chăm chú nghe giảng, còn trả lời câu hỏi nữa, đúng chuẩn học sinh chăm ngoan. hơi tinh nghịch một chút.

Học xong tiết cuối, Hà Dã theo dòng người đi ăn cơm.

Trường Phụ Trung nhiều người học ngoại trú, căng tin hai tầng cho cả ba khối dùng vẫn thừa chỗ, trông khá trống trải.