"Mày biết gì, đây là lần đầu tiên có người công khai từ chối hắn ta một cách trắng trợn thế, mặt Đàm Soái Soái tối sầm lại luôn!"
Người này còn chưa nói xong, tiếng bàn tán bỗng chốc nhỏ dần.
Hầu như tất cả mọi người đều ngoái nhìn về phía cầu thang.
Ở cầu thang, một đám con gái đang tiến lại, người đi đầu khoanh tay trước ngực, buộc tóc đuôi ngựa cao, lọn tóc highlight màu trắng bạc trông rất nổi bật.
Trương Miểu đẩy mạnh cô bạn đó một cái, cộc cằn hỏi: "Ai tức? Tức cái gì mà tức?"
Cả đám im bặt.
Người bị đẩy lùi mấy bước, chỉ ấp úng không dám lên tiếng.
"Hừ, đồ nhát cáy, bảo nói thì lại câm như hến." Trương Miểu khinh khỉnh, đi thẳng đến trước mặt Hà Dã: "Hà Dã à?"
Hà Dã bực bội "chậc" một tiếng.
Ánh mắt tò mò, soi mói đổ dồn từ bốn phương tám hướng, cô không muốn bị xem như con khỉ để người ta vây xem.
"Sao mày không nói gì hết vậy?
Ồ, tao biết rồi." Vẻ mặt Trương Miểu đột ngột trở nên hung ác: "Mày từ chối Đàm Soái Soái sướиɠ lắm à?
Mày cố tình phải không?"
Con bé đàn em đứng phía sau vênh váo: "Đúng vậy, còn dám lườm bọn tao à? Coi chừng tao móc mắt mày ra đấy!"
Hà Dã mấp máy môi: "Có bản lĩnh thì thử xem."
"Tao xé nát mồm mày ra bây giờ!" Con bé đàn em tức tối không kìm được lao vào cô.
Khoảnh khắc Hà Dã lùi lại, con bé đàn em lao hụt, lảo đảo ngã nhào lên người Trương Miểu.
"Tiểu Huệ!" Trương Miểu giật mình kêu lên, một tay đẩy con bé đàn em ra, nó bị đẩy đến mức mắt đỏ hoe rơm rớm nước mắt, trông cực kỳ tủi thân.
"Đồ ngu." Trương Miểu lầm bầm chửi, rồi lại chĩa mũi dùi vào Hà Dã: "Biết tao thích Đàm Soái Soái mà còn dám quyến rũ hắn ta à?
Mày thích làm tiểu tam hả?"
Hà Dã mở to mắt, kinh ngạc trước cái lý lẽ của cô ta.
"Tôi á, quyến rũ hắn ta á? Đàm Soái Soái á?" Hà Dã tức đến bật cười: “Còn tiểu tam nữa? Cô có bị hâm không đấy?"
Mới đến có ngày thứ hai, cô đã bị gán cho cái danh tiểu tam không đầu không cuối, ngay cả Lưu Duyệt Khả cũng chẳng thể vu khống người ta như thế này.
Người tụ tập càng lúc càng đông, Hà Dã càng thêm bực bội.
"Vậy sao hắn ta lại tìm đến mày mà không tìm người khác?" Trương Miểu nói một cách hùng hồn, đầy vẻ chính nghĩa.
"Tao đ*o biết!" Hà Dã đi về phía ít người hơn: “Tránh ra đi, không có bằng chứng thì đừng có lảng vảng trước mặt tao."
"Đứng lại ngay!" Trương Miểu gào lên phía sau.
Đám đông nhao nhao tránh ra, nhường một lối đi, cô mặc kệ Trương Miểu, đi thẳng về phía trước.
"Đồ ngu, giữ nó lại đi!"
Đúng là ảo tưởng tuổi teen.
Một bàn tay túm lấy cánh tay Hà Dã, cô phản xạ vung tay một cái, hất người đó ra.
Ngay sau đó lại có hai bàn tay túm lấy vai cô, Hà Dã khó hiểu nghĩ, rốt cuộc cô có thù oán gì với cái thế giới này vậy không?
Đi đến đâu cũng gặp phải đồ ngu.
Cô quay đầu lại, vẻ mặt đầy bực bội: "Rốt cuộc mấy người muốn gì đây?"
"Tao muốn gì à?
Hơ, tao muốn." Trương Miểu hung hổ đe dọa, nhưng đột nhiên ấp úng, không nói được câu tiếp theo, đành chửi một câu: "Tao muốn. mày.
Chết tiệt!"
Hà Dã hiểu rồi.
Con nhỏ này chắc chỉ định dằn mặt cô một chút, nhưng vì hấp tấp quá nên đến cả lý do cũng chưa kịp nghĩ ra.
"Rồi, sau này tao không chọc ghẹo người mày thầm thích nữa, mày cũng quản chặt hắn ta vào, đừng để hắn ta đến gây sự với tao nữa, OK?" Cô bực bội gạt tay đang bám trên vai ra.