Chương 35

Hà Dã cảm thấy không thể tin nổi, nghỉ học từ học kỳ hai lớp 11, chắc mới chỉ mười bảy mười tám tuổi.

Mười bảy mười tám tuổi đã kết hôn? Sao có thể được.

Chuyện này còn hư cấu hơn cả trong tiểu thuyết.

Kỳ Lân đặt một bông hoa nhỏ miễn phí lên xác đồng đội vừa bị mình bắn nhầm, sau đó cô đặt điện thoại xuống, nói: "Đưa tớ quyển tập đó."

"Cậu muốn à?" Hà Dã đưa cho cô ấy.

Kỳ Lân tiện tay nhét vào hộc bàn, rồi lại tiếp tục điều khiển nhân vật game: "Ừm, đồ của cậu ấy tớ giữ hết."

"Kỳ Lân Nhi.” Diệp Trì Trì nói: “Những quyển sách này cậu còn giữ làm gì?

Vô ích cả rồi.

Cậu vẫn còn liên lạc với Tiểu Oánh sao?

Cậu ấy đến điện thoại cũng không có."

Kỳ Lân "khẩy" một phát súng ngắm, phía sau gốc cây trên ngọn núi đối diện cô hiện lên làn sương máu mỏng, đó là dấu hiệu nhân vật vừa tử trận.

"Không.” Kỳ Lân lười biếng đáp: “Cứ để đấy đi, biết đâu lúc nào lại dùng đến. Cũng không chừng Tiểu Oánh sẽ quay lại lấy."

"Cậu rảnh ghê.” Diệp Trì Trì chống cằm: “Bao nhiêu thứ thế mà cũng cất công vác về nhà cho cậu được, đúng là có bố giàu có khác. Ghen tị quá đi mất."

Kỳ Lân búng vào trán cậu ấy một cái: "Ghen tị cái nỗi gì, gọi tớ là bố đi, cậu mà nghỉ học tớ cũng vác đồ giúp cậu."

"Thôi bỏ đi.” cậu ấy nói: “tớ vẫn muốn học hành tử tế cho xong ba năm cấp ba."

Hà Dã rút giấy, đi đến cuối hành lang vào nhà vệ sinh. Giờ ra chơi giữa tiết một, nhà vệ sinh khá vắng, sáu buồng thì bốn buồng trống.

Cô bước vào một buồng, vừa định đóng cửa thì phát hiện cửa hỏng, cánh cửa đã bị tháo ra để sang một bên.

Sang buồng khác cũng vậy.

Tất cả các buồng trống đều hỏng cửa, nói chính xác hơn thì chỉ có buồng thứ hai là cửa còn nguyên, được lắp trên khung và xoay được.

Nhà vệ sinh sáu buồng mà chỉ có duy nhất một cái cửa lành lặn?

Kiểu này mà trường không sửa à?

Hà Dã đành đứng chờ ở cửa buồng thứ hai.

Một bạn nữ khác bước vào nhà vệ sinh, đi vòng qua cô, vào một buồng rồi rất tự nhiên bê luôn cánh cửa đã bị tháo ra chắn ngang cửa buồng.

Hà Dã: "..."

Trường Phụ Trung... lại "đời thường" đến mức này sao?

Cô đợi một lúc ở buồng thứ hai nhưng không thấy có dấu hiệu gì là người bên trong sắp ra, do dự một lát, Hà Dã đành cắn răng chịu đựng, đi vào một trong những buồng không có cửa.

Nói thật, mười chín năm cuộc đời, cô chưa từng đi vệ sinh ở cái nhà cầu nào mà cửa đã "bay màu" như thế này.

Hà Dã cẩn thận đặt cánh cửa dựa vào khung, trừ một khe hở nhỏ, thì cũng chẳng khác gì có cửa cả.

Cô thật sự cảm giác mình đến Phụ Trung không phải để học, mà là để trải nghiệm chương trình "Thay Đổi Cuộc Sống".

*

Sau khi "giải quyết nỗi buồn" một cách khó khăn, Hà Dã phủi tay bước ra khỏi nhà vệ sinh.

Trên đường đi, không ít người chỉ trỏ bàn tán về cô, có người thắc mắc, có người tò mò, nhưng nhiều hơn cả là vì tên cô bị gắn với Đàm Soái Soái.

"Cậu ấy là Hà Dã à? Hôm qua Đàm Soái Soái chẳng đăng lên bảng tin trường nói sẽ theo đuổi cậu ấy sao?"

"Bị từ chối rồi! Cậu không thấy à, cảnh tượng lúc đó cứ như trời sập đất rung ấy!"

"Mày đúng là nên học lại Văn..."

"Trương Miểu biết chuyện chưa nhỉ? Chắc cậu ta tức chết rồi còn gì? Người mình thích lại bị người khác từ chối..."

"Có gì đâu mà lạ, Đàm Soái Soái chẳng yêu đương bao nhiêu lần rồi à? Chuyện thường như cơm bữa ấy mà."