Là vấn đề của Kỳ Lân hay do Giang Thành Hải?
Những người khác hình như không có thành kiến gì với Giang Thành Hải, ngược lại Kỳ Lân thì lại khá giỏi kiếm chuyện, nên lời nói có vẻ thiếu sức thuyết phục.
Hà Dã viết chữ “Giải” dưới đề bài rồi không viết tiếp nữa.
Cô liếc nhìn Kỳ Lân, đối phương hình như đang chơi game, hai tay gõ nhanh trên màn hình, cô thấy cảnh tượng quen thuộc.
Cảnh cuối cùng là người phụ nữ tóc dài ôm ngực ngã xuống đất, thuốc nước bên hông đổ tung tóe, giao diện chuyển sang màu xám, sau đó hiện lên hai chữ “Thất bại” thật lớn.
...Bạn cùng bàn của cô cũng chơi Quyết Chiến Tay Súng, chỉ là kỹ thuật có vẻ không tốt lắm.
"Hà Dã, em trả lời câu hỏi này xem."
Giang Thành Hải chỉ vào một bài tập mẫu trên bảng đen nói.
Hà Dã đứng dậy, trước bục giảng là Mã Bình đang đứng.
Cô nhanh chóng nhẩm ra đáp án: "Căn bậc hai của ba trên hai ạ."
Học sinh xì xào bàn tán: "Khác đáp án của lớp trưởng à."
"Cậu tính ra bao nhiêu?"
"Tớ chưa tính ra."
"Mã Bình chắc đúng rồi nhỉ? Tớ cũng ra căn ba."
Giang Thành Hải lại gọi một người khác: "Diệp Trì Trì, em thì sao?"
Diệp Trì Trì lưỡng lự đứng dậy: "Căn ba ạ."
Giang Thành Hải cho họ ngồi xuống: "Hà Dã trả lời đúng rồi, các em ngồi xuống trước đi, bài này hơi rắc rối, thầy giảng trước cách giải."
Hà Dã nhìn chằm chằm Giang Thành Hải, hồn vía trên mây.
Thật ra Kỳ Lân nói đúng, Giang Thành Hải tốt hay xấu cũng chẳng liên quan gì đến cô, họ chỉ là quan hệ thầy trò bình thường.
Cô cứ yên phận ở đây đủ một năm, chờ sang năm thi đại học rồi rời đi, đến một thành phố khác, nơi không ai biết cô.
Tan học, cô tìm giấy ăn trong hộc bàn, lật ra một quyển vở bài tập.
Quyển vở rất mỏng, là loại chỉ năm hào một quyển ở siêu thị, uốn cong thành hình cái quạt, chắc là dính sát vào hộc bàn nên hôm qua cô không nhìn thấy.
Hà Dã tưởng là của Kỳ Lân, nhưng trên bìa lại là một cái tên khác - Mao Tiểu Oánh.
Cô do dự một lát, đưa ra trước mặt Kỳ Lân hỏi: "Cái này của cậu à?"
Kỳ Lân tranh thủ nhìn thoáng qua: "Không phải."
Diệp Trì Trì lại quay sang nói: "Của Mao Tiểu Oánh đấy, cậu vứt đi đi, cậu ấy nghỉ học từ học kỳ trước rồi."
Ngón tay Kỳ Lân khựng lại.
Nhân vật game cô đang điều khiển cầm súng: “đoàng đoàng đoàng" bắn không trượt phát nào vào đầu đồng đội, khiến người đó chết ngay lập tức, không kịp giãy giụa.
Hà Dã lật quyển tập ra, thấy tên "Mao Tiểu Oánh?". Chữ của chủ nhân quyển tập này khá đẹp, chỉ là hơi nhỏ, có nét gì đó... nhỏ bé.
Diệp Trì Trì chuyển sang giọng điệu đầy vẻ tò mò: "Đúng rồi, tớ nghe người ta bảo bố mẹ cậu ấy không cho học nữa vì nghèo.
Còn một đồn đại khác là cậu ấy sắp kết hôn."
Hà Dã kinh ngạc hỏi: "Kết hôn á?"
Diệp Trì Trì thở dài: "Nhà nghèo ấy mà, nói hoa mỹ là kết hôn, nói thẳng ra là bán con gái.
Mà Mao Tiểu Oánh học cũng khá lắm, cậu ấy rất cố gắng nữa, tớ cảm giác nếu học tiếp thì chắc chắn đỗ được trường đại học hạng hai, thậm chí trường hạng nhất cũng có thể."
Hà Dã hỏi: "Cậu ấy mới bao nhiêu tuổi?"
Hà Kiến Quốc cũng từng bảo cô kết hôn, nhưng ít nhất cũng cho cô ra ngoài đi làm trước đã.
Cô gái tên Mao Tiểu Oánh này chưa đến tuổi vị thành niên đã kết hôn ư? Điều này thực sự khiến Hà Dã kinh ngạc tột độ.
"Ài, quê nhiều lắm." Diệp Trì Trì nói. "Nhưng thông tin này chưa chắc đâu, tớ cũng thấy không đáng tin lắm, nghe cho vui thôi."