Hơn nữa cô chưa từng gặp Đàm Soái Soái, cũng không tiếp xúc nhiều với ai khác, sao cậu ta đột nhiên đến gây sự?
Kỳ Lân nói: "Cậu vẫn chưa biết à? Trên bảng tin trường cậu hot rần rần rồi, Đàm Soái Soái không biết mới lạ đấy."
Hà Dã cau mày: "Bảng tin trường?"
Cô biết cái bảng tin trường này, không ngờ lại gây ra rắc rối lớn thế.
"Đúng vậy, nhưng cậu giỏi thật, dám cả gan đối đầu với Đàm Soái Soái."
Diệp Trì Trì nói: “Cậu mới đến nên không biết, cậu ta có quan hệ với đám côn đồ ngoài trường, nên ở trường nhiều người không dám gây sự với cậu ta."
Chỉ thế thôi à?
Cô ngay cả con gái hiệu trưởng Nhất Trung còn chẳng sợ, Đàm Soái Soái chỉ là một tên côn đồ trong trấn, cô sợ chắc?
"Cậu đừng thấy cậu ta mới học lớp mười hai, thật ra đã quen biết bao nhiêu cô bạn gái rồi, những người xinh đẹp ở trường gần như đều bị cậu ta “vấy bẩn” cả rồi."
Diệp Trì Trì ghé sát vào, nói nhỏ: "Mọi người đặt biệt danh cho cậu ta là “Tedi”."
Hà Dã thoáng cái không nhịn được, khóe môi cong lên, bật cười thành tiếng.
"Nói nhỏ thôi, để người khác nghe thấy xem cậu chống chế kiểu gì."
Kỳ Lân nói.
Diệp Trì Trì vội vàng nhìn quanh, thấy cứ chốc chốc lại có một hai người nhìn sang, cô hoảng hồn: "Chết tiệt, họ không nghe thấy chứ?"
"Yên tâm đi, cậu nói thế đến muỗi còn chưa chắc đã nghe thấy."
Kỳ Lân dùng bút gõ vào đầu cô: “Lần sau có chuyện thế này thì chui vào góc nào mà nói, giữa thanh thiên bạch nhật mà chẳng có tí ý tứ gì cả."
Diệp Trì Trì làm dấu OK, rồi về chỗ ngồi.
Hà Dã uống một ngụm nước, Kỳ Lân nói với cô: "Cậu cũng cẩn thận chút nhé."
Cô vặn nắp lại: "Tớ biết rồi."
"Đừng tiếp xúc nhiều với Đàm Soái Soái, không có lợi gì cho cậu đâu."
Kỳ Lân lấy điện thoại ra, mở khóa màn hình, như thể tiện miệng nói thêm: "Cả Giang Thành Hải nữa, cậu học giỏi, cứ ở trường học hành cho tốt là được rồi."
Hà Dã cau mày: "Cậu có ý gì?"
Kỳ Lân lướt màn hình, thờ ơ nói: "Tiểu Trì chẳng đã nói rồi sao, số cô gái bị “Tedi” vấy bẩn đếm không xuể bằng hai bàn tay ấy chứ."
"Cậu giả vờ không biết hay là thật sự không biết.” Hà Dã nói: “Tớ đang nói đến Giang Thành Hải cơ."
Chuyện của Đàm Soái Soái thì cô có thể hiểu, chỉ là một tên côn đồ ngờ nghệch, dây vào không có lợi gì, nhưng tại sao lại bảo đừng tiếp xúc nhiều với Giang Thành Hải?
Giang Thành Hải là người khá tốt, trời nóng nực mà giúp cô làm thủ tục cũng không hề sốt ruột, cách đối xử với học sinh trông cũng ổn, tuy EQ hơi thấp một chút, nhưng nhân cách tốt, có vẻ là kiểu người tốt bụng.
Giang Thành Hải cái người thật thà này đã chọc Kỳ Lân không vui à?
Kỳ Lân liếc nhìn cô một cái tùy ý, chuông báo vào học vang lên, cậu ta nói một cách khó hiểu: "Không có gì, ở nơi đất lạ quê người, cẩn thận chút dù sao cũng tốt hơn."
Hà Dã lại cảm thấy ánh mắt đó chứa đầy ẩn ý.
Chuông vào học vang lên, tiết một đúng lúc là tiết Toán, giờ của Giang Thành Hải.
Thầy hô “Nghiêm!”, học sinh đứng dậy đồng thanh nói: "Chúng em chào thầy ạ."
Giang Thành Hải giảng bài không tính là hay, chỉ ở mức trung bình, các bước giải chi tiết đến cả kiến thức cấp hai, thực sự rất dài dòng và nhàm chán.
Cô đang làm bài tập của Nhất Trung, nhưng lại không tự chủ nhớ đến lời Kỳ Lân vừa nói.
Đừng tiếp xúc nhiều với Giang Thành Hải... là vì Kỳ Lân thấy chướng mắt, hay là vì lý do gì khác?