"Tớ là Đàm Soái Soái, lớp ba, cho tớ xin thông tin liên lạc nhé."
"Kính gọng tròn" nói.
Những người xung quanh đồng loạt nhìn về phía họ, Hà Dã không hề cảm thấy áp lực chút nào, Đàm Soái Soái dù bị nhiều người nhìn chằm chằm cũng không tỏ vẻ khó chịu.
Cô đẩy cốc nước vào trong: "Hà Dã, không có điện thoại."
"Haha, không có điện thoại à?"
Có người cười nhạo.
Khóe miệng Đàm Soái Soái vẫn nhếch lên, không một chút khó chịu: "Không có điện thoại?
Không thể nào, bây giờ ai mà chẳng có điện thoại, cậu từ chối thì cũng nghĩ ra lý do nào hay hơn đi chứ."
Hà Dã cười như mếu: "Biết rồi còn hỏi?"
Đàm Soái Soái mặt dày mày dạn nói: "Thêm bạn thêm đường đi."
Cô hỏi ngược lại: "Cậu muốn kết bạn với “bạn của Kỳ Lân”, hay muốn kết bạn với “tớ”?"
Đàm Soái Soái sững lại: "Có gì khác nhau à?"
Hà Dã mỉm cười, nói: "Cậu là nể mặt Kỳ Lân nên muốn kết bạn với “bạn của Kỳ Lân”, nhưng Kỳ Lân rõ ràng không muốn cậu làm quen với tớ."
"Còn nếu cậu muốn kết bạn với “tớ”, rất xin lỗi, chúng ta hôm nay mới gặp lần đầu, kết bạn là dựa trên sự thiện cảm từ cả hai phía, rõ ràng, tớ không có nhiều thiện cảm với cậu."
Cô liếc nhìn Kỳ Lân, người đang lắng nghe đầy hứng thú, dường như không có ý định phá vỡ sự ngượng ngùng: "Vậy nên, đừng trách tớ không nể mặt cậu, là do cậu tự không biết xuống thang đấy."
Lần này, trên mặt Đàm Soái Soái không còn một chút ý cười, khí chất "ngập nắng" tan biến, cậu ta nhìn chằm chằm Hà Dã.
Xung quanh im lặng hơn lúc nãy, có những người không biết nhìn sắc mặt vẫn còn hùa theo, Đàm Soái Soái mắt dán chặt vào cô, nhưng miệng lại gầm lên: "Cười cái gì mà cười!"
Vài giây sau, Diệp Trì Trì cười gượng hai tiếng, làm dịu bớt bầu không khí căng thẳng: "Kết bạn thì vội gì?
Dần dần khắc quen mà.
Sắp vào học rồi, Đàm Soái Soái cậu còn không về lớp à?"
Có người khuyên: "Đúng rồi soái ca, mọi người đều là dần dần làm quen thôi."
"Được thôi.” Đàm Soái Soái nắm chặt tay, nặn ra một nụ cười gượng gạo và lạnh lẽo: “Dần dần khắc quen đúng không? OK."
Cậu ta quay người, lớn tiếng hét vào mặt đám đàn em phía sau: "Đi thôi!
Đứng đó làm gì?
Làm phiền học bá thi Thanh Hoa lỡ trượt rồi chúng mày đền nổi không!"
Đàm Soái Soái dẫn đám người đến đầy phô trương, và cũng rời đi đầy phô trương.
Hà Dã nhìn cậu ta lần đầu còn nghĩ cậu ta là một cậu bé "ngập nắng", mãi về sau cô mới thấy được bóng tối ẩn sau cặp kính của cậu bé "ngập nắng" đó.
Diệp Trì Trì vẫn còn hơi sợ, nói: "Tớ lần đầu tiên thấy Đàm Soái Soái mặt thối hoắc như vậy."
"Có mấy người dám chọc cậu ta chứ?"
Kỳ Lân nói: “Lần sau gặp chuyện thế này cậu đừng có ra mặt, không tốt cho cậu đâu."
"Tớ sợ cậu ta không đi là sắp đánh người rồi.” Diệp Trì Trì nói: “Cậu xem mặt cậu ta “sụp” một cái, như cái bảng pha màu vậy."
Hà Dã thở hắt ra, nói với Kỳ Lân: "Tìm cậu à?"
Kỳ Lân làm bộ rất sợ: "Tìm tớ đâu, cậu ta vừa đến đã hỏi ai là Hà Dã, tớ đây là một cô gái yếu đuối, đối diện là cả một đám đông ồn ào, sắp sợ chết rồi đây."
Cậu ta chỉ vào cốc nước: "May mà Hà Đại Hiệp đến kịp lúc, tớ sợ chậm một giây là tớ đi đời rồi."
Hà Dã nghẹn một cục tức trong ngực, Kỳ Lân nói chuyện như nói nhảm, hôm qua ở quán mì rõ ràng chẳng thấy cậu ta yếu đuối chút nào.