Chương 30

“À, nhờ mày cảm ơn Thầy Vương giúp tao luôn.”

Cô quen Thầy Vương là nhờ Lương Hạ, tuy không phải thầy chủ nhiệm của cô nhưng thầy rất tốt với cô.

Ít nhất là tốt hơn bà chủ nhiệm cũ hám lợi kia nhiều.

Lương Hạ: “Ok, tao về ký túc đây, bai bai.”

Hà Dã lau tóc khô được một nửa, rồi ngả lưng lên giường, chẳng muốn động đậy.

Cô không phải là người chỉ biết thù hằn.

Những người tốt với cô, cô đều ghi nhớ hết, ví dụ như Thầy Vương, và cả Lương Hạ.

Những việc nhỏ bé họ làm có thể khiến cô cảm động rất lâu, làm cô tin rằng thế giới này vẫn còn tồn tại những điều tốt đẹp.

Mười hai giờ đêm, Bảng tin trường Phụ Trung cập nhật tin mới.

-Cầu cứu!

Hôm nay tớ thấy một chị xinh lắm ở tòa nhà khối 12?

Có ai biết không?

Đây là ảnh chụp lén [mặt chó].

Ảnh chụp khoảnh khắc Thầy Giang và một nữ sinh bước cạnh nhau vào cầu thang, ảnh khá mờ, nữ sinh chỉ lộ nửa khuôn mặt nghiêng, tóc bay trong gió, nhưng nhan sắc vẫn “cân” được, chỉ là khóe miệng không cong cho thấy vẻ ngoài khó nói chuyện.

Có mấy bình luận liên tục xuất hiện:

Hôm nay có học sinh mới chuyển đến, ở lớp một.

Nghe nói thành tích không tệ à? Có vẻ có thể cạnh tranh vị trí số một với lớp trưởng lớp một đấy.

Ai có số QQ của cậu ấy không, muốn làm quen quá.

Đừng mơ nữa, cậu ấy ngồi cạnh Kỳ Lân, mà đối với Kỳ Lân còn lạnh nhạt, đến Kỳ Lân còn không cưa đổ được thì cậu còn định chinh phục à?

Soái ca lại rung động rồi à?

Hà Dã dậy sớm, trường Phụ Trung bảy rưỡi mới bắt đầu giờ tự học buổi sáng, nên thời gian rất dư dả.

Cô làm thẻ ăn uống, mua bữa sáng xong thì đến lớp ăn.

Cô đến lớp đúng bảy giờ, trong lớp không có nhiều người, chỉ có lớp trưởng Mã Bình đang ngồi làm bài tập.

Cô vừa cắn từng miếng bánh bao, vừa lấy từ vựng tiếng Anh ra xem.

Trong lúc cô ăn bánh bao, học sinh lần lượt đến lớp.

Diệp Trì Trì, người hơi giống Lương Hạ ở chỗ có tiềm năng "social butterfly", dù mới quen cô vài giờ, sáng hôm sau đã rất tự nhiên chào hỏi: "Chào cậu, cậu đến sớm thế?"

Hà Dã có cảm tình với Diệp Trì Trì, cô gật đầu.

Không khí trong phòng học lẫn đủ loại mùi đồ ăn, thậm chí có người còn pha mì gói trước giờ tự học buổi sáng năm phút.

Còn cô bạn cùng bàn "phiền phức" của cô thì bước vào lớp vừa đúng lúc chuông báo giờ học vang lên, miệng vẫn còn ngậm một que quẩy.

Trong giờ tự học buổi sáng, không có nhiều người đọc bài, đa phần chỉ húp mì hoặc ngồi ngẩn người.

Hà Dã học thuộc từ vựng xong, lấy bài tập Giang Thành Hải đưa hôm qua ra xem.

Bài tập không khó, ước chừng chỉ bằng một nửa độ khó của Nhất Trung, cô lướt nhanh qua những bài dễ ở đầu, làm thẳng đến các bài lớn.

Giang Thành Hải bước vào lớp, cau mày nói: "Ai lại ăn mì gói trong lớp thế?

Những đồ ăn nặng mùi này thì ra ngoài ăn đi, trời nóng thế này dễ sinh vi khuẩn lắm đấy."

Mọi người đều quay sang nhìn người ăn mì gói, cùng nhau hùa theo đuổi cậu ta ra ngoài.

"Thôi được rồi, ăn xong rồi thì thôi, lần sau chú ý nhé."

Giang Thành Hải quét mắt nhìn một lượt, thấy Hà Dã đang làm bài tập thì tỏ vẻ rất hài lòng, nói: "Nhìn Hà Dã kìa, rồi nhìn lại các cậu xem, người ta là học bá mà vẫn biết phải học hành chăm chỉ, còn các cậu cứ như hồn ma vất vưởng, chẳng có tí dáng vẻ gì của học sinh lớp mười hai cả."