Chương 28

Tên Buff năng lượng thì nghênh ngang đi lung tung giữa bản đồ, cứ như một miếng thịt ba chỉ kho tàu thơm lừng vậy.

Kênh chat vẫn không ngừng cập nhật, Hà Dã bắn ra một loạt đạn, hạ gục mạng đầu tiên cho đội.

Vị trí bị lộ, cô chuyển sang địa điểm khác, tranh thủ lúc chạy, ngón tay cô gõ nhanh: “Một là câm mồm, đi theo sau tao buff đạn.”

Dòng tiếp theo: “Hai là cút, đừng có cản đường.”

Nghe Hà Dã nói vậy, tên Buff năng lượng tự ái cao ngất ngưởng liền cút luôn.

Ngoài dòng chữ chạy liên tục trên kênh chat chung, mọi thứ trong game chẳng khác bình thường là bao.

Cô tính toán số mạng hạ gục và thời gian, trong tình trạng không có đạn bổ sung, cô “cắm rễ” trụ lại đến cuối cùng.

Với năm viên đạn và một quả lựu đạn, cô hạ gục mạng cuối cùng, màn hình hiện lên chữ “Chiến Thắng”.

Đội thắng sẽ được xếp hạng dựa trên hiệu suất và số mạng hạ gục, điểm sẽ được phân bổ từ cao xuống thấp.

Hà Dã báo cáo tên Buff năng lượng treo máy giữa trận.

Hệ thống thông báo hắn bị khóa chat ba ngày, trừ mười điểm uy tín và điểm thắng trận đấu bằng không.

Cuối cùng cũng hả dạ.

Tiếp đó, cô lại chơi Xạ thủ bắn tỉa thêm vài trận nữa, không gặp phải “ông tướng” nào như trận đầu nữa.

Không chỉ thắng điểm nhanh mà thời gian trận đấu cũng được rút ngắn tối đa.

Chơi xong trận cuối, Hà Dã bàn giao tài khoản và thu nhập cho ông chủ, kiếm được ba mươi tệ.

Tiền ăn một ngày đã kiếm xong.

Cô cắm sạc điện thoại, lúc này đã là tiết tự học buổi tối cuối cùng.

Bạn cùng bàn mới của cô, cái đầu mullet kia cũng đã thành công ngủ được hai tiếng.

Diệp Trì Trì bỗng quay phắt lại, vỗ thẳng vào vai Kỳ Lân: “Kỳ Lân Nhi, sắp tan học rồi!”

Kỳ Lân khẽ nhúc nhích ngón tay, giọng nói từ cánh tay truyền ra, nghèn nghẹt: “Biết rồi.”

Diệp Trì Trì quay lại chỗ: “Tớ gọi cậu rồi nhé, camera giám sát đều ghi lại cả đấy, đến lúc đó đừng có trách tớ không gọi cậu.”

Kỳ Lân ngẩng đầu lên, vò vò tóc, mơ màng nhìn chằm chằm vào sách vở và đồ đạc trên bàn một lúc, có vẻ như không hiểu sao chúng lại ở đây.

Cậu ấy quay đầu lại, nhìn thấy Hà Dã, mắt tròn xoe, rõ ràng là rất ngạc nhiên.

Hà Dã “chết tiệt” một tiếng, tiện tay lật xem cuốn bài tập.

“Hallo?”

Kỳ Lân vuốt mặt, xem ra cuối cùng cũng tỉnh táo lại: “Tớ nhớ ra rồi, cậu là học sinh chuyển trường à?”

Hà Dã liếc cậu ấy một cái.

“Chúng ta cũng có duyên phết nhỉ.”

Kỳ Lân thu dọn mấy thứ lặt vặt trên bàn vào hộc: “À đúng rồi, vết thương của cậu sao rồi, đỡ hơn chưa?”

Hà Dã thầm nghĩ: “Không những chưa đỡ, còn sốt nữa.”

Cô đáp: “Tàm tạm.”

“Ồ, thế thì được rồi, đừng để dính nước nhé.”

Kỳ Lân lấy một cây kẹo Que Thơm trong đống bim bim lắc lắc trước mặt cô: “Ăn không?”

Hà Dã nhìn qua, vẻ mặt nhạt nhẽo: “Không cần, cảm ơn.”

Kỳ Lân bóc vỏ kẹo trong vài đường, ngậm vào miệng.

Mùi cola thoang thoảng lan tỏa trong không khí.

Kỳ Lân lại tìm một viên kẹo sữa: “Tiểu Trì.”

Diệp Trì Trì quay đầu lại: “Gì?”

“Ăn kẹo nè.”

Kỳ Lân ném viên kẹo sữa qua.

Diệp Trì Trì bắt lấy, bóc vỏ nhưng không ăn ngay, ngược lại vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Lại hết hạn nữa à?”

“Làm gì có chuyện lúc nào cũng hết hạn, cho thì ăn đi, cậu nhìn tớ ăn này.”

Kỳ Lân nhe răng, khoe cây kẹo Que Thơm cho cô xem, Diệp Trì Trì lúc này mới yên tâm bỏ vào miệng.

“Này, bạn cùng bàn, cậu tên gì?”