Chương 27

Diệp Trì Trì cười, chỉ tay về phía trước: “Nè, chính là bạn nữ đeo kính ngồi bàn đầu ở giữa ấy, cậu ấy tên Mã Bình, nhưng hơi rụt rè, ít nói.”

Lớp trưởng đang cắm cúi làm bài tập, dáng người nhỏ nhắn, hơi ngăm đen, trông có vẻ rất ngoan hiền.

Nếu ở lớp cũ của cô, chắc chỉ có nước bị bắt nạt.

Hà Dã đáp khẽ: “Tớ biết rồi.” rồi liếc nhìn cô ấy một cái.

Diệp Trì Trì thấy không còn gì để nói, đành quay về chỗ, cắm mặt vào điện thoại.

Trong lớp rất ồn ào, người chơi điện thoại, kẻ đùa nghịch, lớp học mà Thầy Giang tự hào cũng chỉ có thế.

Thầy Giang rõ ràng đã miễn dịch với cảnh này, ngồi trên bục giảng vững như bàn thạch.

Quan sát cả lớp, chỉ có mỗi lớp trưởng Mã Bình là đang cắm cúi làm bài tập.

Hà Dã ném quyển sổ ghi chép lên bàn học.

Cô không muốn học, thứ nhất là không có tâm trạng, sáng nay cô bị sốt, uống thuốc hạ sốt xong giờ vẫn còn lâng lâng.

Thứ hai là cô không muốn bị coi như một “học bá” hiếm thấy, cứ như thể cô yêu học lắm vậy.

Quyển vở và sổ bài tập sai xếp chồng lên nhau không cao lắm, cô lại lấy thêm vài quyển sách đặt lên nữa, mới yên tâm đặt điện thoại lên bàn.

Buổi chiều, Lương Hạ gửi tin nhắn hỏi cô bao giờ đi học, còn bảo hiệu trưởng Nhất Trung thật vô nhân đạo, chiều đã phải vào lớp.

Hà Dã nhắn lại: “Tao cũng đi học hôm nay.”

Lương Hạ lập tức trả lời: “Thật hả? Hahaha tốt quá, tao đỡ tủi thân hơn rồi.”

Lương Hạ: “Trường mới thế nào?”

Hà Dã: “Khá ổn, thầy chủ nhiệm cũng được.”

Hà Dã liếc nhìn sang bên cạnh, mái tóc lòa xòa tự nhiên rủ xuống, những đốt ngón tay ẩn hiện trông rất có lực.

Hà Dã nhắn tiếp: “Chỉ có điều, đứa cùng bàn hơi phiền.”

Lương Hạ: “Sao nhanh thế đã thân với bạn cùng bàn rồi?

Lúc nào mà mày dễ nói chuyện thế hả?”

Lương Hạ: “Tao ghen đấy, tao bám dai như đỉa nửa năm trời mày mới thèm để ý đến tao, mà mày mới đến đấy được bao lâu?”

Hà Dã: “Mày bị làm sao đấy?”

Cô lại nhìn lại tin nhắn vừa rồi, chẳng hiểu sao Lương Hạ lại suy diễn ra là cô đã thân với bạn cùng bàn.

Hà Dã ngẩng đầu nhìn lướt qua, Thầy Giang chẳng có chút biểu hiện nào trước cái lớp ồn ào như sắp mở tiệc, vẫn thản nhiên chơi điện thoại của mình.

Lương Hạ không nhắn tin nữa, cô đợi một lúc, thoát WeChat, mở game bên cạnh.

Trò chơi tên là Quyết Chiến Tay Súng, là một game bắn súng di động mới ra mắt vài năm gần đây, vừa tung ra đã hot rần rần khắp cả nước nhờ hiệu ứng chân thực và lối chơi kịch tính.

Cô đăng nhập vào tài khoản không phải của mình, chọn chế độ Đấu hạng, ưu tiên chọn Xạ thủ bắn tỉa sở trường.

Đây cũng là một trong những nguồn thu nhập của cô trong hai năm gần đây.

Tài khoản này thường chơi Hồi máu, có người mỉa mai, bảo cô đừng giành vị trí, Hà Dã làm ngơ như không thấy.

Quyết Chiến Tay Súng bao gồm một trăm người chơi, chia thành hai mươi lăm đội nhỏ, mỗi đội thường có hai Xạ thủ bắn tỉa, một Hồi máu và một Buff năng lượng.

Người kia nhất quyết đòi chơi Xạ thủ bắn tỉa, thấy Hà Dã cũng nhất quyết không đổi nhân vật, đành ấm ức chọn Buff năng lượng vốn chẳng ai chơi.

Vừa vào trận, người chơi Buff năng lượng liền nhắn lên kênh chat chung: “Xem mày chơi Xạ thủ bắn tỉa ra sao.”

Người này lại nhắn: “Tao đã bảo để tao chơi, tao cân team cho!”

Hà Dã vẫn làm ngơ.

Cô điều khiển nhân vật chạy sát các tòa nhà, tìm kiếm vị trí ẩn nấp thích hợp.