Chương 19

Cô ấy dừng lại một chút, hỏi vấn đề khiến cô lo lắng nhất: "Trường có trợ cấp học sinh nghèo và học bổng không ạ?"

"Học bổng thì không có.” một giây sau, Giang Thành Hải mỉm cười.

Khóe mắt thầy có một vết sẹo trắng như thể bị thứ gì đó cào xước rồi lành lại, lúc này khi khuôn mặt cử động nó cũng co lại theo, trông hơi đáng sợ một cách khó hiểu. "nhưng trợ cấp học sinh nghèo thì có thể nộp đơn, cần một số giấy tờ. mà chỉ tiêu cũng có hạn."

Hà Dã hiểu ý gật đầu.

Giang Thành Hải dẫn cô ấy đến văn phòng, lấy ra ba bộ đề thi đặt lên bàn trà trước mặt cô ấy, nói: "Ba môn Văn, Toán, Anh, làm trong bốn tiếng, không cần làm phần nghe và phần viết luận, giờ em muốn đi vệ sinh không?"

Hà Dã rút một chiếc bút mực đen từ ống bút bên cạnh, ngồi xuống ghế sofa, nói: "Không cần."

Cô ấy nói rất kiêu ngạo, một sự kiêu ngạo toát ra từ tận xương tủy: "Ba tiếng là xong."

Những áng mây trắng bồng bềnh trôi qua đỉnh núi, cơn gió mát mẻ thổi tới, Giang Thành Hải không biết tìm đâu ra một chiếc quạt điện nhỏ, cắm điện và chĩa về phía cô ấy thổi.

Ở nhà cô ấy còn chẳng có đãi ngộ này.

Nét bút trên giấy không ngừng nghỉ, khi làm xong môn Toán khó nhất, Hà Dã không dừng lại mà lật sang tờ tiếp theo.

Làm xong một cách thuận tay, cô ấy đặt bút xuống, ngón trỏ bên trong hơi đau.

Giang Thành Hải còn chưa xem xong một bộ phim thì Hà Dã đã đưa ba tờ bài làm ra, lắc nhẹ trước mặt thầy.

Giang Thành Hải kinh ngạc đặt điện thoại xuống, hỏi: "Xong rồi à? Nhanh thế?"

Hà Dã thả lỏng khớp ngón tay, gật đầu.

Quả nhiên còn thừa ba tiếng.

Giang Thành Hải rót cho cô ấy một cốc nước, cô ấy vừa hay khát nước nên uống vài ngụm.

Cô ấy ôm cốc nước, chăm chú nhìn sự thay đổi trên nét mặt Giang Thành Hải, chờ đợi kết quả đã đoán trước.

Khi Giang Thành Hải chấm trang đầu tiên, thần sắc rất thoải mái tự nhiên.

Càng về sau, nét mặt thầy càng lộ rõ sự kinh ngạc và mừng rỡ, đến trang cuối cùng thì không thể tin nổi.

Ánh mắt thầy lướt đi lướt lại trên ba bộ đề thi, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, giọng nói bất giác lớn hơn: "Điểm tuyệt... điểm tuyệt đối!"

Hà Dã không hề bất ngờ.

Nhất Trung không nói gì khác, dù là đề thi hay bài tập đều nổi tiếng là khó, dù sao cô ấy cũng từng là á khoa toàn trường suốt hai năm, dạng bài khó như thế này trong mắt cô ấy căn bản không đáng kể.

"Khụ.” Giang Thành Hải khẽ ho một tiếng: “Thành tích không vấn đề gì rồi, thầy sẽ đi nói chuyện với hiệu trưởng, là có thể làm thủ tục nhập học được."

Hà Dã "ừm" một tiếng, lần nữa hỏi: "Như vậy có được miễn học phí không ạ?"

Giang Thành Hải khôi phục lại vẻ mặt bình thường, chỉ là giọng điệu vẫn khó giấu được sự vui mừng: "Chuyện này thầy không quyết được, nhưng thầy có thể cố gắng xin cho em."

Nói xong, Giang Thành Hải ra ngoài gọi điện thoại.

Hà Dã không biết sau khi chuyển trường còn có thể xin miễn học phí không, Giang Thành Hải không biết đi gọi điện ở đâu, không nghe thấy tiếng động gì cả.

Cô ấy yên lặng chờ một lúc, thực sự không tìm thấy việc gì khác để làm nên bắt đầu suy nghĩ tối nay nên ở đâu.

Nhà chắc chắn không thể về, cô ấy thề sẽ không bao giờ về nữa.

Không biết có thể ở ký túc xá không, dù sao Quốc khánh nghỉ bảy ngày, dì Từ chắc cũng về nhà rồi.

Nếu không thể ở ký túc xá thì chỉ có thể tìm khách sạn ở tạm hai ngày, nhưng khách sạn đắt, một đêm ít nhất cũng phải sáu mươi tệ.