Hà Dã không muốn làm phiền người khác, nhưng cô tự biết mình.
Cô không thể thực sự vặn vẹo thành 180 độ để hoàn thành trọng trách lau chùi cộng thêm thoa thuốc, chỉ một giọt thôi cũng đủ làm cô đau ê răng, một vết dài thế này, cho dù có đổ tuồn tuột nước sát trùng lên, cũng đủ cho cô chịu đựng một trận.
Hơn nữa, bị viêm thì phải đi bệnh viện, đi bệnh viện thì phải trả thêm tiền thuốc men vừa thừa thãi lại đắt đỏ.
Hà Dã im lặng một lát, trong một giây cân nhắc lợi hại, đưa lọ nước sát trùng qua, chủ động vén vạt áo lên: "...Cảm ơn."
Kỳ Lân nhận lấy nước sát trùng: “cạn lời" nói: "Gan thật đấy, đổ thẳng lên luôn à?"
Hà Dã đưa cho cô ấy tăm bông và khăn giấy.
Kỳ Lân cầm lọ nước sát trùng, không biết bắt đầu từ đâu.
Vết thương trông như bị cắt ra, cũng khá sâu, phần thịt lộn ra ngoài và máu dính be bét khắp nơi khiến trông rất đáng sợ.
Kỳ Lân rút một tờ giấy ra, chấm ít nước, lau chùi sau lưng cô: "Chỗ này cậu còn chưa lau sạch... Cậu ngã vào đống tre à? Sao còn có dằm nữa."
Cảm giác lạnh buốt xa lạ khiến Hà Dã rùng mình, cô cứng đơ người.
Kỳ Lân giúp cô xử lý xong, làm ướt giấy bằng cồn, từng chút một lau vết thương.
Hà Dã ngay lập tức cảm thấy sau lưng vừa đau vừa tê, theo phản xạ né tránh.
Kỳ Lân cười khẩy nhìn cô: "Có bôi thuốc không đấy? Bôi thuốc thì ngoan ngoãn chút đi."
"Chết tiệt." Hà Dã không nhịn được chửi một câu, nói với giọng uất ức: "Nhanh lên đi."
Kỳ Lân lại lau vết thương, động tác nhẹ nhàng hơn, nhưng miệng lại nói: "Nhanh lên đau chết cậu đi."
Loay hoay bôi thuốc xong, băng gạc vào, quấn đủ hai mươi mấy vòng mới băng xong.
Kỳ Lân nhẹ nhàng thắt một nút ở bên hông.
Hà Dã thở phào nhẹ nhõm, cảm giác dựa dẫm vào người khác này quá xa lạ, khiến cô vừa thiếu cảm giác an toàn lại vừa thấy mất mặt.
Cô cất lọ thuốc chưa dùng hết đi nói: "Cảm ơn."
"Không sao." Người có kiểu tóc mullet dừng lại một chút, ngón tay chỉ chỉ vào không trung: “Quần áo cậu... không thay à?"
Người có kiểu tóc mullet chỉ vào bộ quần áo bị rách trên người cô, đằng sau lưng có một vết rách lớn hơn cả bàn tay, vì quần áo màu sẫm nên không nhìn rõ vết máu.
Hà Dã nhìn cô ấy, ý tứ không cần nói cũng hiểu: "Lát nữa sẽ thay."
Người có kiểu tóc mullet rửa tay xong, vừa rũ nước vừa đi về phía nhà vệ sinh, nói: "Vậy được, cậu thay đồ đi."
Hà Dã cũng bước vào một buồng riêng, cởi bộ đồ trên người ra rồi mặc bộ đồ sạch vào.
Cô ấy lưỡng lự giữa việc vứt đi và mang về giặt làm giẻ lau, nhưng cuối cùng vẫn chọn vứt đi.
Lúc đi ra, Hà Dã không thấy người có kiểu tóc mullet đâu, cô không biết là người đó vẫn chưa ra hay đã đi rồi.
Hà Dã bỏ thuốc vào tủ đồ cá nhân rồi lại vào siêu thị.
Cô ấy vào khu bán bàn chải đánh răng, chọn một hộp sáu chiếc loại rẻ nhất giá mười lăm tệ.
Cùng lúc đó, cô ấy nghĩ đến người có kiểu tóc mullet đang mặc chiếc áo gile đồng phục màu vàng.
Người có kiểu tóc mullet trông có vẻ bằng tuổi cô ấy, theo tuổi thì chắc vẫn còn đi học, nhưng lại mặc chiếc áo gile của nhân viên siêu thị.
Là tranh thủ dịp Quốc khánh đi làm thêm hay đã đi làm chính thức rồi?
Suy nghĩ mãi không ra, Hà Dã không nghĩ nữa, dù sao không phải ai cũng giống gia đình cô ấy mà trọng nam khinh nữ.
Cô ấy chọn chọn lựa lựa, mua một ít đồ dùng vệ sinh cá nhân và đồ ăn vặt, vèo một cái đã tiêu hết tiền ăn mấy ngày.