Hà Dã chuyện lớn sóng gió gì mà chưa từng trải qua, lập tức đi theo cô ấy ngồi thang máy lên tầng hai, tìm thấy khu thuốc ở một góc.
Kỳ Lân chào hỏi cô nhân viên ở quầy thuốc, rồi lại nói với Hà Dã: "Cậu cần thuốc gì? Tớ tìm giúp xem có loại nào rẻ mà tốt không."
Hà Dã ngửi thấy mùi thuốc Tây thoang thoảng, suy nghĩ một lát: "Thuốc sát trùng vết thương à?"
Ánh mắt Kỳ Lân lướt qua từng hàng thuốc: "Sát trùng vết thương? Vậy lấy một lọ Iodine nhé?"
Hà Dã nói: "...Vết thương khá lớn."
"Nghiêm trọng không?" Kỳ Lân từ trong tủ thuốc lấy ra hai lọ nước thuốc nói: “Nếu nghiêm trọng thì dùng nước sát trùng, rồi lấy thêm một lọ oxy già nữa."
Hà Dã không hiểu mấy loại này, chỉ gật đầu theo: "Được."
Kỳ Lân cho nước thuốc vào túi, còn tặng thêm gạc y tế, băng dính và tăm bông.
Hà Dã nhấc túi lên cân thử, nói: "Cảm ơn."
Kỳ Lân chống tay lên quầy, cười nói: "Không có gì đâu, cứ xem như đền tiền quần cho cậu, tớ đã nói tớ là người lương thiện mà, tối qua tớ không ngủ ngon chút nào đấy."
Chút thiện cảm của Hà Dã vừa mới tăng lên lại bị câu nói lắm mồm của Kỳ Lân làm giảm xuống.
Cô lạnh lùng "ờ" một tiếng, không nói thêm lời nào thừa thãi, rời khỏi khu thuốc.
Thanh toán xong, cô xách thuốc thẳng đến nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh không có ai, trước bồn rửa tay có một tấm gương lớn, Hà Dã cởϊ áσ khoác ra, để lộ chiếc áo cộc tay và vết thương máu khô.
Vén áo lên, Hà Dã làm ướt khăn giấy, định lau sạch máu, nhưng vì vết thương ở sau lưng, chỉ cần vặn mình là vết thương sẽ toác ra, cơn đau bùng phát.
Hà Dã thở dài, biết thế lúc nãy cẩn thận hơn, không chỉ tốn tiền mua thuốc, còn hỏng mất một cái áo.
Lau chùi sơ sài xong, cô rút một chiếc tăm bông chấm nước sát trùng, vặn vẹo người từng chút một thoa thuốc lên mép vết thương, dù cô có vặn vẹo như con sâu cũng không làm được gì.
Cô cứng rắn lòng, dứt khoát cúi lưng, giơ lọ nước sát trùng lên đổ ra sau.
Một giọt nước sát trùng vừa chạm vào vết thương, cô lập tức hít hà một hơi, suýt nữa ném rơi lọ thuốc.
Đ.m, sao mà đau thế này!
Còn đau gấp trăm lần cái lúc bị nhiệt miệng, phải ngậm nước muối nữa.
Cô quạt quạt vào lưng một lúc, cảm thấy đỡ hơn một chút, nhắm mắt lại, đang định đổ một hơi hết thuốc lên thì có người đi vào nhà vệ sinh.
Hà Dã theo phản xạ quay đầu nhìn.
Tiếp đó, chuyện tà môn lại xảy ra rồi – lại mẹ nó là Kỳ Lân.
Hai lần trong một ngày, cái vận này đúng là không ai sánh bằng!
Kỳ Lân rõ ràng cũng rất kinh ngạc.
Có lẽ là vì thấy tư thế vặn vẹo gần 180 độ của cô, cũng có lẽ là vì vết thương đáng sợ trên lưng cô.
Dù sao thì cô ấy cũng thấy Kỳ Lân trợn tròn mắt, đây là lần đầu tiên cô thấy có người có thể trợn mắt tròn xoe trong nháy mắt như vậy, khá kỳ diệu.
"Cậu bị... làm sao thế?" Kỳ Lân dừng lại ở cửa nhà vệ sinh nữ, hai tay khoa tay múa chân tạo thành một đường thẳng: “...Một vết to như thế này?"
Hà Dã cảm thấy nói chuyện trong tư thế này rất mất mặt, bèn hạ quần áo xuống nói: "Ngã một cái thôi."
"...Cú ngã của cậu mạnh thật đấy." Kỳ Lân đi đến bên cạnh cô: “Tớ giúp cậu nhé?"
Cô vô thức từ chối: "Không cần."
Câu trả lời của cô vang lên cùng lúc với lời nói chưa dứt của Kỳ Lân: "...Cái thời tiết nóng nực này, không làm sạch cẩn thận sẽ bị viêm đấy?"