Chương 11

Cô sờ vào khớp ngón tay út bên phải, chạm vào một vết sẹo cũ lồi lên, ngón tay co giật nhẹ.

"Ăn cơm đi.” Hà Kiến Quốc vỗ vai cô: “Mẹ con hôm nay làm sườn, ăn nhiều vào."

Hà Dã nghiến răng, không nói gì.

Hôm nay Hà Kiến Quốc lại dễ nói chuyện đến lạ.

Có phải vì cuối cùng cô bị đuổi học nên ông ta vui không?

Hà Kiến Quốc ngồi vào ghế chủ tọa, Tống Phân Phương bưng cơm cho ông, ông ta rất tự nhiên nhận lấy ăn.

Lưng Hà Dã cứng đờ: “Con ăn no rồi, con về phòng đây."

"Ở trường con cũng lãng phí thức ăn như thế này à? Quả nhiên đồ ăn trả tiền có khác nhỉ."

Hà Kiến Quốc thò đũa vào đĩa sườn xào chua ngọt khuấy khuấy, gắp một miếng bỏ vào miệng, vừa nhai vừa nói: “Ăn xong rồi hãy đi."

Hà Dã hoàn toàn mất hết khẩu vị.

Ngược lại, Hà Thông lại là người đầu tiên tỏ vẻ ghét bỏ: "Bố, bố gắp tử tế chút đi được không? Ghê chết đi được."

Hà Thông là người duy nhất trong nhà dám nói chuyện với Hà Kiến Quốc như vậy.

Chỉ có một lý do duy nhất – Hà Thông là con trai.

– Con trai có thể nối dõi tông đường.

"Hây, thằng ranh còn dám chê bố mày à?" Hà Kiến Quốc không giận, trái lại còn cười hềnh hệch, nói những lời thô tục khó nghe: “Mày là do bố mày bắn ra đấy."

Hà Thông ghê tởm nhìn Hà Kiến Quốc một cái.

...

Hà Dã không hiểu tại sao Hà Kiến Quốc có thể thô lỗ đến vậy, thô lỗ đến mức nói ra những lời như thế mà không hề kiêng dè.

Cô không biết bố Lương Hạ đối xử với Lương Hạ thế nào, nhưng dù sao thì ông ấy đối xử với cô rất nhã nhặn.

Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người với người.

"Không ăn thì thôi, bố có chuyện muốn nói với con." Hà Kiến Quốc cậy cậy móng tay đầy bụi bẩn, liếc nhìn Hà Dã: “Con bị trường đuổi học rồi, tiền làm thêm mùa hè có phải nộp hết lên không?"

Cô biết ngay Hà Kiến Quốc thay đổi thái độ là có lý do.

Hóa ra là muốn tiền của cô.

Thật vừa buồn cười vừa bi ai.

Chuyện như vậy xảy ra, phản ứng đầu tiên của Hà Kiến Quốc không phải hỏi cô có còn đi học nữa không, mà là muốn chiếm đoạt số tiền cô vất vả kiếm được.

Người đã bốn mươi mấy tuổi, cả ngày không uống rượu thì đánh bài, còn vọng tưởng đòi tiền từ đứa con gái mười chín tuổi đang học cấp ba – ông ta đúng là một con đỉa hút máu.

Hà Dã nắm chặt tay: "Con là bị đuổi học, chứ không phải không có trường để học."

"Còn muốn đi học?

Giáo viên chủ nhiệm của con đã gọi điện cho bố nói rồi, đánh nhau giấu điện thoại, còn trộm đồ nữa?

Đặt vào thời xưa là phải bỏ l*иg heo ngâm nước đấy, con đúng là sinh ra vào thời đại tốt."

Hà Kiến Quốc nói tiếp: "Mất mặt đến tận nhà rồi, con không chỉ làm mất mặt con, mà còn làm mất cả mặt bố."

Hà Kiến Quốc đúng là sợ mất mặt, nhưng trong mắt ông ta, tiền bạc mới là quan trọng nhất.

Nói thì đạo mạo vậy thôi, chứ thực ra chẳng biết gì cả.

"Con không sợ mất mặt.” Hà Dã cứng rắn nói: “Trường học không ai biết bố, bố không mất mặt được đâu."

Hà Kiến Quốc bị từ chối, sắc mặt sầm xuống, đen như than.

Giọng ông ta không còn ôn hòa nữa, chẳng thèm giả vờ: "Con gái đi học làm gì?

Cho con học đến cấp ba đã là tốt lắm rồi, con xem trong làng có bao nhiêu đứa con gái được học cấp ba?

Còn muốn thi đại học?

Con gái thi đại học có ích gì?