Chương 10

"Đồ không phải con trộm, nhưng con đúng là có đánh người, không có gì để giải thích cả.

Chuyện cũ rích bị bọn họ lôi ra nói, cũng không biết xấu hổ." Hà Dã dùng đũa gõ gõ vào mép bát, nước sốt dính trên đó rơi xuống bàn. "Mai con đi một mình, mẹ không đi làm à?"

Tống Phân Phương hơi buồn bã: "Mẹ biết, ý mẹ là giáo viên cũng nghỉ lễ mà?"

"Nói rồi, mai con làm thủ tục nhập học, tiện thể thi kiểm tra đầu vào." Hà Dã dừng lại, cảm thấy nhạt nhẽo trong miệng: “Chắc là được miễn học phí."

"Ừ, được, được." Tống Phân Phương nhìn cô một lúc, thực sự không tìm được chủ đề nào khác để nói, bèn thở dài: “Mẹ đi gọi em con dậy ăn cơm.

Lát nữa bố con về thì con nói ít thôi nhé, ăn xong thì đi tắm rồi ngủ đi."

Hà Dã và vội hai miếng cơm vào miệng, nhai rất mạnh: "Con biết rồi."

Cô lại ngẩng đầu lên, trong mắt phản chiếu một cậu con trai cao chưa đến một mét sáu, vẻ ngoài lấm lét.

Cậu ta đặt mạnh bát xuống bàn, nói với giọng mỉa mai: "Ố là la! Đại học bá về rồi à?"

Hà Dã nắm chặt đũa, khóe mắt giật giật.

"Muốn ăn đòn không?"

Mười tháng không gặp, đứa con trai cưng trong mắt bố cô càng trở nên ngông cuồng tự đại hơn.

Tống Phân Phương mãi mới lên tiếng trách mắng: "Hà Thông, sao con lại nói chuyện với chị con như thế!"

Giọng bà yếu ớt, chẳng có chút uy hϊếp nào trong mắt cô và Hà Thông.

Hà Thông "Khịt" một tiếng, ngồi xuống ăn cơm, không còn châm chọc cô nữa.

Hà Dã lại cảm thấy không bình thường.

Hà Thông dựa vào sự yêu quý của bố dành cho con trai, luôn cậy thế vô tư chọc tức cô.

Hoặc nghiêm trọng hơn, hai người kết thúc bằng một trận đánh nhau, cuối cùng bố cậu ta dùng bạo lực để dạy dỗ cô, nhồi nhét tư tưởng trọng nam khinh nữ vào đầu cô.

Bố mẹ cậu ta đều là sản phẩm của tư tưởng phong kiến cũ, dẫn đến việc con trai họ cũng là nạn nhân của thứ tư tưởng đó.

Nhưng hôm nay Hà Thông lại chỉ cãi lại cô một câu.

Điều đó khiến cô có linh cảm sâu sắc rằng "chuyện bất thường ắt có điềm lạ."

Trên bàn không có món nào cô thích, Hà Dã thấy Hà Thông càng thêm chán ăn, cô đặt đũa xuống nói: "Con ăn no rồi, con đi ngủ đây."

Cùng lúc đó, phía sau cô vang lên tiếng ho.

Hà Dã quay lưng về phía cửa, không nhìn thấy tình hình phía sau.

Nhưng chỉ cần động não một chút là biết đó là ai.

Cô hơi nhổm người dậy, muốn nhanh chóng rời đi, ai ngờ còn chưa đứng hẳn đã bị một bàn tay to lớn ấn trở lại.

Một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, trộn lẫn với mùi mồ hôi hôi chua như thể mười ngày chưa tắm, thật ghê tởm.

"Về rồi đấy à." Hà Dã liếc nhìn qua khóe mắt thấy người đàn ông gầy bất thường, như chưa bao giờ được ăn no, môi cong lên, để lộ hàm răng ố vàng, tạo thành một nụ cười giả tạo.

Đây chính là người bố trọng nam khinh nữ đến cực đoan của cô – Hà Kiến Quốc.

"Đúng lúc, em con cũng nghỉ rồi."

Giọng Hà Kiến Quốc khàn đặc, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt cô, Hà Dã phải cố hết sức kiềm chế mới không đẩy ông ta ra.

Cô lại ngồi phịch xuống ghế, miệng chát lại, răng run cầm cập.

Nói không sợ Hà Kiến Quốc là giả.

Không ai không sợ một người bố bạo lực gia đình từ nhỏ đến lớn.

Dù là tâm lý hay thể chất, cô đều thành thật thể hiện sự sợ hãi, giống như phản ứng căng thẳng khi bị quen với tổn thương, chỉ cần nhìn thấy Hà Kiến Quốc là vẫn theo phản xạ mà run rẩy.