Chương 51: Đến Camilla!

"Về sau em sẽ tự biết lý do thôi, nhưng bây giờ..." Michel nhìn đồng hồ: "Hết giờ nghỉ rồi, tiếp tục luyện thể thuật."

"Vâng." Thật là biết cách làm người khác tò mò! Dù nghĩ vậy, Lâm Lân vẫn ngoan ngoãn tiếp tục luyện tập.

Buổi trưa ăn qua loa, đến chiều, buổi huấn luyện chuyển sang đối kháng với hai robot hạng B.

"Sự tiến bộ về sức mạnh không thể có ngay lập tức, nhưng dù sao cũng cần phải luôn chú ý đến sự trưởng thành này, để tránh khi thực chiến lại không thể phát huy toàn bộ sức mạnh." Michel đã nói như vậy.

Dù bị đánh bại hoàn toàn suốt cả buổi chiều, Lâm Lân vẫn cảm thấy mình đã tiến bộ rõ rệt. Ít nhất bây giờ cô không còn bị robot đánh gục chỉ sau một chiêu, dù không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu, cô đã biết cách né tránh cơ bản. Tất nhiên, trận chiến với đám côn trùng hôm trước cũng giúp ích không ít, nhưng cô thật sự không muốn nhớ lại chuyện đó.

"Tốt lắm, hôm nay dừng ở đây, ngày mai tiếp tục."

Đến tận khi cả buổi chiều kết thúc, cuộc hành hạ đơn phương của Lâm Lân mới chấm dứt. Giờ đây, cô lại gần như không đứng dậy nổi như hôm trước.

Cô định mời Michel ở lại ăn tối, nhưng anh từ chối:

"Không biết Lott có tháo tung phi thuyền của thầy ra chưa..." Michel rõ ràng nghĩ đến điều gì đó không hay, đến mức Lâm Lân gần như có thể nhìn thấy mây đen trên đầu anh.

"Thầy về trước đây, mai gặp lại."

Khi Michel lái tàu con trở về chiến hạm, điều anh lo nhất đã thành sự thật. Phòng huấn luyện vừa mới nâng cấp của anh đã hoàn toàn biến thành một băng động...

"LOTT!" Michel nổi điên: "Tên nhóc thối này, cút ra đây cho tôi!"

Lott ngáp dài, lười nhác từ góc phòng bước ra, dị năng tiêu hao quá nhiều khiến anh buồn ngủ:

"Tôi đã đóng băng hết mấy đối thủ trong phòng huấn luyện rồi."

Michel: "…=_=#" Đây gọi là luyện tập sao? Đúng là đứa nhóc không biết điều, lại còn phá hoại kinh khủng thế này. Hồi đó anh nghĩ gì mà nhận nó chứ!

"Lott, phòng huấn luyện không phải dùng như vậy, phải là..." (lược bớt vài trăm từ giảng giải)

Lott nghe mà liên tục ngáp, ít nhất cũng mười cái.

Michel ôm trán:

"Rốt cuộc cậu có nghe tôi nói không đấy?"

"Hả?" Lott mắt nhắm mắt mở hỏi:

"Anh vừa nói gì cơ, đến giờ ăn tối rồi sao?"

"LOTT!!!" Michel thực sự muốn đóng gói thằng nhóc này gửi trả về nhà!

Anh còn chưa kịp gọi dịch vụ vận chuyển tinh tế, quang não đã reo lên. Trên màn hình xuất hiện một cái tên được đánh dấu đặc biệt.

Michel: "…" Anh nhức đầu nhấc máy:

"A lô."

Đầu dây bên kia nói gì đó.

"Nó sắp tháo tung chiến hạm của tôi rồi!" Michel giận dữ hét lên:

"Cũng tại anh là người cha vô tâm như vậy nên con trai anh mới thành ra thế này! Tôi sẽ đóng gói nó gửi trả cho anh!"

Người kia lại nói gì đó.

Sắc mặt Michel nghiêm túc hẳn:

"Đã nghiêm trọng đến mức đó sao? Được rồi, tôi hiểu rồi, tôi sẽ chăm sóc nó. Phải rồi, anh có biết nó đã tìm thấy người đó chưa? Đứa bé đó là em gái của một người bạn tôi."

Người bên kia thoáng thay đổi sắc mặt, nói thêm gì đó.

"Yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho bọn trẻ." Michel cảm thán:

"Hơn nữa, con bé dễ dạy hơn Lott nhiều."

Cuộc gọi kết thúc. Michel còn chưa kịp "giáo huấn" Lott thì quang não lại vang lên.

Nhìn thấy một cái tên khác cũng được đánh dấu đặc biệt, Michel ôm trán, thở dài rồi nhấc máy.

"Em gái cậu rất ổn, đừng lo." Michel vội nói trước khi đối phương kịp mở lời.

Đầu dây bên kia là Lâm Nhiễm nói gì đó.

"Yên tâm, tôi sẽ dạy dỗ cô bé thật tốt." Michel lại bổ sung:

"Cô ấy là đứa trẻ dễ dạy nhất mà tôi từng gặp." Tuy không biết nhiều kiến thức, nhưng học rất nhanh.

Lâm Nhiễm căn dặn hết chuyện này đến chuyện khác.

Michel: "…" Không phải cậu nổi tiếng ít nói sao? Bình thường nói vài câu là cúp máy rồi mà, sao giờ còn nói mãi vậy? Tôi biết em gái cậu ngoan rồi, đừng nói nữa!

Một khắc sau, Lâm Nhiễm bận công việc mới chịu cúp máy.

Michel =_=, nghĩ đến Lott, Lâm Lân, rồi cả Già Lam, Kim, cùng với Kaines cũng phiền phức không kém…

Kỳ nghỉ riêng tư của anh sắp phải dành để trông trẻ rồi sao!!!

"Thôi bỏ đi." Michel thở dài. Khi nhìn thấy phòng huấn luyện của mình vẫn bị đóng băng, anh quay lại:

"Lott, ít nhất thì..." hãy làm tan hết lớp băng này.

Nhưng chỗ đó đâu còn bóng dáng của Lott...

"Đồ khốn! Lott, quay lại đây cho tôi!"

Bữa tối hôm đó, Tiểu Ám ăn nhiều hơn bình thường. Lâm Lân không hiểu nổi làm sao cơ thể nhỏ bé đó lại chứa được ngần ấy thức ăn, như thể nó nuốt cả hố đen vào bụng.

"Thật sự không bị no chứ?" Khi Tiểu Ám đòi miếng sườn thứ sáu, Lâm Lân lo lắng bế nó lên hỏi:

"Hôm nay ăn nhiều quá rồi đó." Cảm giác nó đã nặng hơn hẳn.

"Glu glu glu." Tiểu Ám làm nũng.

Lâm Lân tròn mắt: "Sắp tiến hóa rồi sao?" Chưa kịp hỏi gì thêm, Kaines lên tiếng:

"Tiểu thư Lâm Lân, tối nay cô có thể sử dụng khoang tinh võng rồi." Anh bổ sung:

"Tốc độ thời gian trong tinh võng chậm hơn ngoài đời một nửa, rất có lợi cho việc học tập."

Lần này, Kim và Kaines không đi cùng. Khi đăng nhập tinh võng, Lâm Lân không còn ở thư viện mà xuất hiện trước một căn nhà.

Một tòa nhà bốn tầng, trông rất giống biệt thự Lâm gia trên hành tinh Modona. Cô ngẩng đầu nhìn lên lầu.

Trên cửa sổ tầng trên, một người mỉm cười nhìn cô:

"Lâm Lân."

Người đó rõ ràng là Lâm Nhiễm, nhưng lại giống Lâm Kỳ đến kỳ lạ. Lâm Lân trợn to mắt, cảm giác rõ ràng rằng Lâm Nhiễm và Lâm Kỳ là cùng một người:

"Anh... Anh trai..."

"Ừ." Lâm Nhiễm mỉm cười vẫy tay:

"Lên đây đi."

Suốt nửa buổi tối, Lâm Lân cứ nắm tay áo anh trai ngẩn người.

"Này." Lâm Nhiễm vừa cười vừa thở dài:

"Cứ ngẩn ra vậy, hôm nay em không hoàn thành kế hoạch học tập đâu."

"Anh... Sao lại..."

"Thành ra thế này sao?" Lâm Nhiễm quen tay lấy điếu thuốc, nhưng bị ánh mắt của Lâm Lân dọa cho rơi xuống đất. Anh bật cười, xoa đầu cô:

"Chỉ dùng một món đạo cụ thay đổi hình dạng thôi, không quen sao?"

"Không, rất tốt." Nhưng khi cúi xuống nhìn bộ ngực phẳng lì của mình (+﹏+), Lâm Lân chán nản.

"Sao vậy?" Lâm Nhiễm khó hiểu.

"Không có gì..." T-T Cô lại bị Kaines lừa rồi.

Lâm Nhiễm đột nhiên cười:

"À, thực ra thế này cũng tốt." Anh xoa đầu cô:

"Khi lên tinh võng, sẽ ít người làm phiền em hơn."

Lâm Lân: "..." Đồ xấu xa!

Mười mấy ngày trôi qua nhanh chóng. Ban ngày luyện thể thuật, ban đêm học trên tinh võng. Lâm Nhiễm rất bận, đôi khi xuất hiện, đôi khi Lâm Lân tự học. Thỉnh thoảng Kim và Kaines cũng đi cùng, nhưng họ toàn cãi nhau, Lâm Lân thấy tự học vẫn tốt hơn. Tiểu Ám nói sắp tiến hóa mãi vẫn chưa thấy, chỉ ăn nhiều hơn mà không lớn chút nào. Cô lo nó bị bệnh, nhưng nó vẫn khỏe mạnh, đúng là sinh vật thời đại tinh tế rất kỳ lạ.

Cô cũng phải thầm cảm ơn: May mà tiền ăn uống đều do Kaines lo, không thì cô phá sản mất rồi...

"Này, tiến hóa mà Tiểu Ám nói có phải là tăng sức ăn không?" Kim chọc Tiểu Ám.

Tiểu Ám cắn trả nhưng không trúng.

"Glu glu!"

"Dù sao mày nói gì tao cũng không hiểu." Kim nhấc bổng nó lên:

"Nặng hơn nhiều rồi."

"Glu glu glu!"

Lâm Lân bất lực giải cứu Tiểu Ám khỏi tay Kim. Đúng là nó nặng hơn nhiều, nhưng không lớn hơn, thật kỳ lạ.

"Tiểu thư Lâm Lân, chúc mừng, thể năng tổng hợp của cô đã đạt B-." Kaines bước tới nói.

"Cảm ơn." Cuối cùng thể năng tổng hợp của cô cũng đạt B- vào hôm qua. Dù không cảm nhận rõ rệt, cô vẫn rất vui vì nỗ lực có kết quả.

"Thực ra dữ liệu của cô đã sát B- từ C+, chẳng có gì đáng khen." Kaines lại nói thêm:

"Hơn nữa, chiến lực vẫn chưa phát huy hết sức mạnh B-, nhưng hiện tại tạm vậy thôi."

"..." Lại bị coi thường rồi, Lâm Lân ủ rũ, Kaines đúng là biết dội nước lạnh.

"Cô đã làm rất tốt rồi." Kim xoa đầu Lâm Lân rồi quay sang hỏi:

"Đúng không, chú Michel?"

Michel tức giận đi tới:

"Kim, hôm qua cậu đã nói gì với Lott?"

"Không gì cả." Kim trốn sau Lâm Lân:

"Chỉ nói cho anh ta chỗ chú cất mô hình cơ giáp thôi."

Lâm Lân: "..." Dạo này họ thân nhau quá.

Thực ra, dùng thân hình nhỏ bé của cô để che Kim cao lớn khá khó, nên đầu Kim bị gõ.

"Chú Michel còn khỏe quá nhỉ." Già Lam từ tốn bước tới:

"Không giống người lớn tuổi chút nào."

Michel trừng mắt:

"Tôi chưa già đến thế đâu!"

"Michel mới 150 tuổi." Lott bất ngờ xuất hiện, ngáp một cái:

"Còn chưa bằng nửa tuổi trưởng lão."

"Trưởng lão? Là gì vậy?" Lâm Lân thắc mắc. Khoan đã: "150 tuổi?!"

"Làm gì mà biểu cảm như thế." Michel bực bội:

"Tôi vẫn còn trẻ, so với các cậu thì đúng là chú thật."

"Này này, lớn tuổi rồi đừng buồn bã thế." Kim lại chọc thêm.

"Thằng nhóc chết tiệt!"

Michel trông vẫn là người trung niên khỏe mạnh. Lâm Lân bắt đầu hiểu hơn về tuổi thọ và quá trình lão hóa của con người thời đại tinh tế. Nhưng hôm nay sao đông đủ vậy? Cô thắc mắc nhìn Kim và Kaines.

"Vì sắp đến hệ sao Camilla rồi." Kim trả lời.

Kaines: "Tiểu thư Lâm Lân sắp tham gia chiến đấu thực sự."

"Chắc là trận chiến đầu tiên của cô ấy nhỉ!" Già Lam làm động tác mời đầy tao nhã:

"Đến phi thuyền của tôi sẽ được trải nghiệm chuyến du lịch đặc sắc tại hệ sao Camilla."

Lâm Lân: "..." =_= Đây là chiến đấu hay du lịch vậy?

"Đúng thế." Kim cười rạng rỡ:

"Sẽ có chiến lợi phẩm đó~"

Lâm Lân: "???"