Chương 40: Huấn Luyện Thể Lực (Phần 2)

Lâm Lân gật đầu:

“Tôi hiểu rồi.”

“Rất tốt, nếu cô đã sẵn sàng tinh thần, chúng ta bắt đầu huấn luyện ngay bây giờ.”

Huấn luyện viên ảo nhắm mắt đứng yên tại chỗ khoảng mười giây. Mặt sàn trong phòng hoạt động bắt đầu thay đổi. Từ cảm giác kinh ngạc ban đầu, Lâm Lân chuyển sang hoang mang. Đến khi robot đưa cho cô một cây búa gỗ thì cô chỉ biết ngơ ngác: =_=!!.

Huấn luyện viên đứng trước mặt cô, chỉ vào khu vực hoạt động rộng hàng trăm mét vuông xung quanh và giới thiệu:

“Đây là sân tập tạm thời được thiết kế dựa trên sức mạnh và các dữ liệu của cô.”

“...”

Lâm Lân nắm chặt cây búa gỗ trong tay, nhìn chằm chằm những lỗ tròn xuất hiện đều đặn trước mặt. Đây là kiểu huấn luyện toàn diện bắt đầu từ con số không!? Sao trông cứ như trò đập chuột chũi thế này!?

“Đúng vậy, đây quả thật là một trò chơi dành cho trẻ em.” Dường như nghe được suy nghĩ của cô, huấn luyện viên ảo nói:

“Nhưng đây cũng là phương pháp huấn luyện phù hợp nhất với cô lúc này. Hay là...”

Ánh mắt của cô ta trở nên nguy hiểm:

“Cô đang nghi ngờ khả năng phán đoán của tôi?”

Lâm Lân lắc đầu lia lịa. Cô có linh cảm nếu dám nghi ngờ, mình sẽ gặp xui xẻo ngay lập tức.

“Rất tốt, vậy để tôi giới thiệu quy tắc của trò chơi vận động toàn diện này.” Cô ta chỉ vào những lỗ trên mặt đất và giải thích:

“Trước mặt cô là 25 lỗ, sắp xếp thành hình vuông 5x5, mỗi lỗ có đường kính 1 mét, cách nhau 4 mét. Kẻ địch của cô sẽ xuất hiện từ những lỗ này.

Quy tắc trò chơi:

Khi chúng ló đầu ra khỏi lỗ, hãy đánh trúng chúng.

Lực đánh phải đủ mạnh để đẩy chúng trở lại lỗ.

Không được rơi vào lỗ, cũng không được để chúng kéo vào lỗ, nếu không trò chơi kết thúc.

Mỗi lượt chơi kéo dài 10 phút. Nếu đánh trúng 100 mục tiêu, cô sẽ vượt qua bài tập.

Cô có ba lượt chơi.”

Lâm Lân gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

“Lần cuối tôi nhắc nhở: Đừng coi thường trò chơi này. Nó giúp rèn luyện toàn diện sự phối hợp giữa thần kinh, cơ bắp và xương khớp, nhằm đạt mục tiêu làm chủ cơ thể trong thời gian ngắn.”

Huấn luyện viên ảo biến mất tại chỗ, rồi xuất hiện ở bên ngoài khu vực lỗ:

“Bây giờ, bắt đầu.”

Âm nhạc kích động vang lên, như đang khuấy động bầu không khí chiến đấu.

Lâm Lân hít sâu một hơi, giơ cao cây búa trong tay.

Nhưng khi con “chuột chũi” đầu tiên ló ra, tay cô run lên, suýt nữa đánh rơi búa xuống đất.

Thứ ló đầu ra khỏi lỗ không phải là con vật nhỏ như chuột chũi máy móc mà cô tưởng tượng, mà là một con côn trùng khổng lồ kỳ dị, giống như sự kết hợp giữa gián và rết...

Khi cô còn đang chuẩn bị tâm lý để tấn công, con côn trùng đã rụt đầu vào lỗ.

Huấn luyện viên ảo đứng ngoài sân châm chọc:

“Tôi lại phải hạ thấp tiêu chuẩn đánh giá của cô rồi. Ngay cả trò chơi trẻ con này cũng sợ...”

Lâm Lân không muốn nghe tiếp. Cô đã chuẩn bị tinh thần, khi một con côn trùng ló đầu ở phía trước bên phải, cô giáng mạnh một búa xuống. Nhưng rõ ràng cô vẫn còn căng thẳng, cú đánh hơi chệch, lưỡi búa trượt qua lớp vỏ cứng của con côn trùng rồi dừng ở mép lỗ.

Con côn trùng phát ra âm thanh máy móc:

“Lực không đủ, tấn công vô hiệu.”

Nó lại ung dung rút đầu về lỗ.

Con thứ ba xuất hiện ở bên trái, cách cô hơn mười mét. Khi cô chạy đến, nó đã biến mất từ lâu.

Tiếp tục là con thứ tư, con thứ năm. Mãi đến con thứ sáu, cô mới đập mạnh được một con vào lỗ. Sau đó, cô cũng thành công với con thứ chín.

Nhưng từ con thứ mười trở đi, tốc độ xuất hiện và biến mất của chúng tăng lên, cô thậm chí chưa kịp chạy đến vị trí thì con tiếp theo đã ló ra. Cô còn suýt rơi vào lỗ vài lần.

Trong 10 phút đầu tiên, cô chỉ đánh trúng được 6 con thì trò chơi kết thúc. Lâm Lân cảm thấy kiệt sức. Cây búa mà ban đầu cô cầm rất nhẹ giờ đã trở nên nặng nề, nhưng cô nghĩ mình đã nắm bắt được một số mẹo.

“Tôi cũng muốn chơi thử.” Kim vươn vai, ngáp một cái:

“Đã lâu rồi chưa gϊếŧ côn trùng.”

Kaines lạnh lùng liếc nhìn anh ta, trên mắt kính hiện lên vô số dữ liệu nhấp nháy, rõ ràng đang thực hiện các phép tính phức tạp.

Trong lần chơi thứ hai, ban đầu mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ. Khi Lâm Lân đã dần thích nghi với nhịp điệu xuất hiện và biến mất của lũ côn trùng, cô cuối cùng cũng thành công đánh trúng 8 con.

Nhưng dường như bọn côn trùng cảm nhận được sự tiến bộ của cô. Khi Lâm Lân tấn công con thứ 9, nó bất ngờ bật ra một chiếc xúc tu, quấn chặt lấy chân cô. Cô cảm nhận được mắt cá chân bị siết lại, trọng tâm mất kiểm soát, ngã nhào xuống đất, thậm chí cây búa trên tay cũng rơi mất.

Lâm Lân vùng vẫy cố gỡ chiếc xúc tu kinh tởm kia, nhưng rõ ràng cô không thể thắng nổi sức mạnh của con côn trùng. Hai chân cô bị kéo dần về phía miệng lỗ. Trò chơi kết thúc với dòng chữ "GAME OVER."

Ở lần chơi thứ ba, Lâm Lân cảnh giác hơn.

Mỗi lần tấn công, cô đều chú ý đến chân mình, nhưng lũ côn trùng cũng không ngốc. Chúng bắt đầu tấn công không chỉ vào mắt cá chân mà vào bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể cô. Nếu quấn được, chúng sẽ kéo cô về phía lỗ. Nếu không quấn được, chúng liền liều mạng tấn công.

Mặc dù sức tấn công không quá mạnh, nhưng mỗi lần bị đánh trúng, cơ thể cô đau nhói.

Trong 10 phút chơi, Lâm Lân không chỉ mệt nhoài vì phải chạy khắp nơi, mà còn bị tấn công vô số lần. Đến cuối cùng, cơn giận bùng lên, cô giơ búa đập xuống mỗi con côn trùng ló đầu ra. Mỗi khi thành công đập chúng vào lỗ, những đòn tấn công của chúng cũng biến mất.

Tuy nhiên, ngay cả với chiến thuật đó, tốc độ của cô vẫn không thể theo kịp tốc độ xuất hiện liên tục của lũ côn trùng ở 25 lỗ. Lần chơi thứ ba, cô chỉ thành công đánh trúng 19 con.

“Bốp bốp bốp.”

Huấn luyện viên ảo đứng ngoài sân vỗ tay, âm nhạc tắt hẳn.

Lâm Lân thở dốc, lau mồ hôi trên trán, dùng búa làm gậy để đứng vững tại chỗ.

“Ôi~”

Huấn luyện viên dài giọng thở dài:

“Tôi phải nói rằng, cô thực sự khiến tôi thất vọng. Ngay cả một trò chơi trẻ con đơn giản thế này cũng không hoàn thành được.”

Cô ta làm bộ mặt khổ sở, tay phải xoa thái dương, bước đi vòng quanh như thể đang thể hiện sự đau đầu và bất mãn của mình. Vài giây sau, cô ta nói:

“Cô quá thiếu cảm giác cấp bách. Có vẻ như chúng tôi cần điều chỉnh lại nội dung trò chơi.”

Lâm Lân cảm thấy một điềm chẳng lành.

“Lần này, thời gian chơi vẫn là 10 phút, nhưng cô chỉ có một cơ hội.”

Huấn luyện viên ảo mỉm cười kỳ lạ, búng tay một cái:

“Bắt đầu.”

Lần này, không còn âm nhạc sôi động xung quanh nữa. Sự im lặng chết chóc khiến Lâm Lân cảm thấy lạnh sống lưng. Đứng ở trung tâm sân đấu, cô nuốt nước bọt, đưa mắt nhìn xung quanh.

Cô nghe thấy một âm thanh mơ hồ. Rồi ở phía trước bên phải, một con côn trùng ló đầu ra. Cô lập tức chạy đến, giáng mạnh một búa xuống, thành công đẩy nó trở lại lỗ.

Có vẻ như không có gì khác biệt. Nhưng khi Lâm Lân vừa thở phào nhẹ nhõm, cô nhận ra cách đó ba lỗ phía sau, một con côn trùng khác đã ló đầu ra.

Khi cô định bỏ qua vì khoảng cách quá xa, con côn trùng ấy không rút về lỗ như thường lệ mà chậm rãi bò ra ngoài từng chút một...

Lâm Lân:

“...Hả?”

Không thể nào!!!