Chương 3: Sinh Tồn Và Cái Chết

Kim dẫn Lâm Lân đi một con đường khác, thuận lợi hơn rất nhiều so với khi cô đến. Mọi thứ dường như đã được cậu ta sắp xếp trước: trên đường không gặp một ai, dù là người hay robot. Còn các thiết bị giám sát? Lâm Lân không biết chúng ở đâu, cũng không cách nào xác định được.

Trong hành lang, tiếng còi báo động đã im bặt, có lẽ nguy cơ trước đó đã được giải quyết. Điều này khiến Lâm Lân cảm thấy lo lắng: liệu con robot chịu trách nhiệm xử lý cô có phát hiện ra cô đã biến mất không? Và nếu có, nó sẽ phản ứng như thế nào?

“Đến rồi.” Sau khoảng mười phút, họ dừng lại ở cuối một lối đi. Lâm Lân nhìn bức tường nhẵn nhụi phía trước, tự hỏi: "Lại là cửa sao?"

Quả nhiên, Kim làm gì đó khiến bức tường từ giữa nứt ra, gấp lại, biến thành một cánh cửa. Lâm Lân bước theo cậu vào trong, cảnh tượng trước mắt càng làm cô cảm thấy không thực và khϊếp sợ hơn.

Trong không gian khổng lồ nhưng ngột ngạt ấy, vô số cột chứa hình trụ trong suốt từ sàn chạm tới trần. Trong mỗi chiếc cột đều có một con người: trẻ sơ sinh, người lớn, đàn ông, phụ nữ, già, trẻ…không đếm xuể. Tất cả họ ngâm mình trong chất lỏng màu xanh nhạt.

Không gian này im lặng tuyệt đối, ngoại trừ hai người họ, không còn bóng dáng ai khác. Nó giống như một lăng mộ đáng sợ.

“Đây là gì vậy? Những người kia...họ...” Lâm Lân muốn hỏi họ có còn sống không, tại sao lại bị nhốt trong đó. Nhưng cô không thốt nổi thành lời, sợ hãi điều mình có thể nghe được.

“Đây là nơi chế tạo cơ thể người.”

“Hả?” Lâm Lân sững sờ: “Cái gì cơ?”

“Tôi đùa thôi.” Kim trả lời, nhưng gương mặt cậu không hề có vẻ đùa cợt. Cậu lãnh đạm dẫn cô đi về phía một khu vực có vẻ là mục tiêu của họ.

“Ah, tìm được rồi.” Sau khi đi vài trăm mét, Kim đột ngột dừng lại. Lâm Lân mải cúi đầu theo sau, không để ý nên đâm sầm vào lưng cậu.

“Này.” Kim kéo Lâm Lân ra trước, để cô nhìn rõ chiếc cột trước mặt.

Ngẩng đầu lên, cô thấy trong cột là một cô gái khoảng 16-17 tuổi, rất xinh đẹp. Mái tóc đen dài mượt mà, ngũ quan tinh xảo, dáng người quyến rũ. Mái tóc nửa che nửa hờ cơ thể, cô gái lơ lửng trong chất lỏng, tạo nên một vẻ đẹp kỳ dị.

Kim muốn cô nhìn cô gái này làm gì? Lâm Lân quay đầu, vẻ mặt bối rối.

Thấy biểu cảm đó, Kim chỉ biết ôm trán, bất lực: “Ngốc thật, ngay cả dáng vẻ của mình cô cũng quên sao?”

“...”

Lâm Lân chết lặng, nhìn cô gái trong cột, rồi cố nhìn bóng mình qua lớp kính trong suốt, nhưng chẳng thấy gì cả.

“Này, l*иg nuôi không phản chiếu đâu.” Kim chán nản vò đầu, thở dài: “Tôi thật xui xẻo khi gặp phải một chủ thuê như cô.”

Cuối cùng Lâm Lân cũng hiểu: “Vậy trong đó là...người nhân bản?”

“Ồ, cô cũng nghĩ ra được!” Kim nói giọng mỉa mai, nhưng tay cậu đã bắt đầu hoạt động. Cậu chạm vào tường kính, một chuỗi ký tự màu đen hiện lên. Có vẻ cậu đã kích hoạt công tắc gì đó, chất lỏng bên trong nhanh chóng bị hút hết xuống đáy, cô gái trong cột ngã xuống đất.

Lâm Lân vẫn chưa thoát khỏi sự kinh ngạc. Hóa ra cô thực sự xuyên không, còn cơ thể này chính là một bản nhân bản của cô. Vậy thì.

Khi cô còn đang rối rắm, Kim đã mở nắp cột và bế cô gái ra ngoài.

“Còn đứng đực ra đấy làm gì?” Cậu nhìn cô, lắc đầu chán nản: “Được rồi, được rồi, đúng là tôi xui xẻo thật mà.”

Không để Lâm Lân kịp phản ứng, cậu vác cô gái trên vai, tay còn lại đẩy Lâm Lân vào chiếc cột. Chất lỏng xanh nhạt từ từ tràn lên từ đáy.

Lâm Lân hoảng sợ đập tay vào lớp kính: “Này! Anh định làm gì tôi?”

Kim nhún vai, ra hiệu rằng cậu không nghe thấy cô.

“Này! Rốt cuộc anh muốn làm gì? Khụ khụ...anh...không lẽ định…” Chất lỏng dần dâng lên, khiến lời cô đứt quãng.

Khi Lâm Lân hoàn toàn chìm trong chất lỏng, cô cảm nhận quần áo dường như tan ra. Tuy nhiên, việc hít thở chất lỏng lại không gây đau đớn, mà còn tự nhiên hơn cả hít thở không khí. Nhưng mi mắt cô ngày càng nặng trĩu, cuối cùng cô không còn suy nghĩ được gì nữa.

“Dùng cơ thể nhân bản thay thế cũng qua loa quá rồi. Dẫu sao cũng là người của đại gia tộc.”

Trong cơn mơ màng, Lâm Lân nghe thấy tiếng ai đó nói. Cơ thể cô đang bị di chuyển, cô có thể mơ hồ nghe và nhìn thấy xung quanh, nhưng không thể cử động hay phát ra âm thanh, giống như trạng thái lúc cô còn ở phòng thí nghiệm.

“Nghe nói chỉ là một đại tiểu thư không được yêu thương. Chỉ cần tạm thời thay thế được là được rồi.” một giọng nam khác đáp, “Loại cơ thể nhân bản này dù sao cũng không sống được lâu. Nhưng để an toàn, nên tiêm enzyme ức chế hoạt tính tế bào, ít nhất đảm bảo không xảy ra vấn đề trong thời gian ngắn.”

Lâm Lân cảm thấy mình được đặt lên một chiếc bàn thí nghiệm. Cảm giác lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy, nhưng cô không thể làm gì, chỉ có thể sợ hãi nhìn cánh tay máy tiến gần đến cổ mình.

“Rầm rầm! Rầm rầm!”

Ngay trước khi cánh tay máy chạm vào cổ, căn phòng rung chuyển dữ dội. Lâm Lân bị hất khỏi bàn thí nghiệm.

“Chết tiệt!”

Cô nghe thấy tiếng một người hét lên.

“Thiết bị hỏng rồi, giờ phải làm sao?”

“Liên lạc với phòng điều khiển, hỏi xem rốt cuộc chuyện gì xảy ra!”

Sau đó là một loạt âm thanh hỗn loạn, dường như tình hình ở phía khác còn tồi tệ hơn.

“Là tên Kim chết tiệt đó!” Một người giận dữ trả lời. “Hắn không trả được tiền sửa chữa kho gene, nên phá hủy hệ thống an ninh rồi trốn đi!”

“Thì ra là hắn. Đây không phải lần đầu tiên!" Một người đàn ông tức tối than phiền. “Thiết bị bên này hỏng rồi, nhưng người cần phải được đưa đi ngay lập tức.”

“Dù sao cũng chỉ là đứa con bỏ rơi của đại gia tộc, tôi sẽ ghi nhận và tìm người xử lý sau.”

“Đành vậy.”

Lâm Lân càng lúc càng mệt mỏi, cuối cùng cô lại rơi vào trạng thái bất tỉnh.

Khi tỉnh dậy, cô cảm thấy mình đang nằm trong một nơi ấm áp. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, bên ngoài là khung cảnh xanh mướt. Căn phòng được bài trí ấm cúng, không còn sắc trắng lạnh lẽo như trong phòng thí nghiệm, nhưng bản năng mách bảo cô đây vẫn là một phòng bệnh.

“Tiểu thư Lâm Lân, cô tỉnh rồi!”

Cửa tự động mở, một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp bước vào. Trang phục của cô ấy cho thấy đây là một bác sĩ hoặc y tá.

“Đây là bệnh viện Saint Mungo. Hiện tại cô cần làm vài kiểm tra, nên xin đừng vội cử động.”

Cô y tá đặt tay gần tai Lâm Lân, chỉ nghe một tiếng “tít” nhỏ. Một màn hình sáng hiện lên các số liệu.

“Sức khỏe của cô hồi phục rất tốt.” Cô y tá mỉm cười.

Lâm Lân gật đầu, nhưng lòng tràn đầy thất vọng. Đây không phải bệnh viện ở thời hiện đại của cô.

Cô y tá dường như hiểu lầm cảm xúc của Lâm Lân: “Lâm tiểu thư, xin đừng lo lắng. Chúng tôi đã thông báo cho gia đình cô, họ đang trên đường đến đây.”

Gia đình? Lâm Lân sửng sốt. Gia đình của thân thể này? Cũng họ Lâm, và có cùng tên với cô…

Cô ngồi dậy với sự giúp đỡ của y tá: “Tôi đến đây bằng cách nào?”

“Có người phát hiện ra cô trong tình trạng nguy kịch và liên hệ với chúng tôi. Dù cô không mang theo thiết bị nhận dạng, nhưng bệnh viện đã nhận được thông báo mất tích của cô nên lập tức tiến hành cứu chữa.”

“Cảm ơn.” Lâm Lân cố kiềm chế không nhếch mép. Thân phận của cơ thể này hẳn không tầm thường, nhưng vì sao lại bị bắt làm thí nghiệm?

“Không có gì. Đó là trách nhiệm của chúng tôi.” Cô y tá nở nụ cười dịu dàng. “Trong ngăn kéo cạnh giường có một vòng tay quang não tạm thời. Nếu cần, cô có thể sử dụng bất cứ lúc nào. Giờ tôi không làm phiền nữa, cô hãy nghỉ ngơi.”

“Vâng.”

Cô y tá gật đầu và chuẩn bị rời đi, nhưng như sực nhớ ra điều gì, cô quay lại: “Đúng rồi, Lâm tiểu thư, người đã phát hiện ra cô hiện đang ở ngoài. Anh ta muốn vào thăm cô. Cô có đồng ý không?”

Dù hơi bất an, Lâm Lân vẫn gật đầu: “Được.”

Người bước vào là một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón, bụng bia lớn, trông vô cùng chất phác. Cô y tá mỉm cười gật đầu rồi rời đi.

“Cảm ơn ông đã giúp đỡ…”

Lời cảm ơn của Lâm Lân chưa kịp dứt thì thấy người đàn ông cười kỳ lạ. Gương mặt ông ta dần thay đổi, cơ thể như bị xì hơi, trở thành một chàng trai trẻ với mái tóc ngắn rối bời.

“Kim!”

Lâm Lân kêu lên kinh ngạc. Gã trung niên hóa ra chính là cậu thanh niên mê tiền. Cảnh tượng này quá sức chấn động!

“Không cần ngạc nhiên vậy chứ. Tôi chính là người tốt bụng báo cho bệnh viện cứu cô.” Kim không chút hình tượng kéo ghế ngồi xuống, nhấc lên một quả trái cây lạ cắn, vừa ăn vừa nói: “Là ân nhân cứu mạng và chủ nợ của cô, cô phải tiếp đãi tôi tử tế đấy.”