Chương 2: Kim

Lâm Lân hoàn toàn không nhận ra rằng khi cô đang vùi đầu như một con đà điểu thì chàng thiếu niên trong chiếc khoang trong suốt đã mất kiên nhẫn mà mở mắt. Đôi mắt xanh lá rực rỡ tràn đầy sức sống.

Cậu chỉ hơi nhấc tay lên, chất lỏng xanh lam trong khoang nhanh chóng rút đi, bức tường trong suốt nứt ra thành hai nửa, trượt xuống, rồi thu gọn lại. Chàng trai bước ra từ bên trong và tiến về phía Lâm Lân.

Lờ mờ nghe thấy tiếng bước chân, Lâm Lân lập tức nhặt cây gậy kim loại lên, bật dậy khỏi sàn.

“Á, ma!” Cô hét lên khi nhìn thấy chàng trai đang sống sờ sờ trước mặt mình.

Chàng trai trông có vẻ lạnh lùng khẽ nhếch môi:

“Ồn ào quá. Nếu không phải vì cô, tôi đã có thể ngủ thêm một lúc. ‘Ma’ là cái gì?”

Lúc này, Lâm Lân mới nhận ra rằng cậu không nói bằng tiếng Trung, mà cô cũng không. Tuy nhiên, từ “ma” lại được cô nói ra bằng cách phát âm của tiếng Trung. Nhưng, trong tình huống sinh tồn nguy cấp như hiện tại, chuyện “ma” hay không “ma” chẳng còn quan trọng nữa!

“Làm sao anh ra ngoài được?”

“Đương nhiên là đi ra.” Chàng trai nhướn mày, vẻ mặt đầy khinh miệt. Lâm Lân biết mình vừa hỏi một câu ngu ngốc.

“Vậy...anh có biết cách rời khỏi đây không?”

Chàng trai khoanh tay, nhìn cô từ đầu đến chân:

“Tại sao tôi phải giúp cô?”

Mặc dù cậu rất bất lịch sự, nhưng Lâm Lân cảm thấy đúng là mình đường đột thật:

“Xin lỗi, tôi quá căng thẳng. Tôi là Lâm Lân. Tôi...tôi...” Cô ấp úng hai lần mà vẫn không biết phải giới thiệu thế nào. Ngoài cái tên, cô chẳng rõ gì về tình hình của mình nữa. Đây thực sự là Trái Đất sao? Hay là một quyển tiểu thuyết? Hoặc có khi nào cô đã bị người ngoài hành tinh bắt về làm thí nghiệm?

“Được rồi, tôi biết rồi.” Chàng trai nhìn khuôn mặt lúng túng của cô, lập tức đoán ra:

“Cô là kẻ xui xẻo bị bắt để làm thí nghiệm.”

“... Phải.” Mặc dù cách nói nghe có chút kỳ quặc, nhưng đúng là như vậy. Lâm Lân tràn đầy hy vọng nhìn cậu:

“Anh có thể ra ngoài từ chỗ đó, vậy chắc anh không phải vật thí nghiệm, đúng không?”

Chàng trai có chút nhàm chán gật đầu.

“Vậy...anh có thể giúp tôi rời khỏi đây không?” Lâm Lân thăm dò:

“Tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào trong khả năng của mình.”

Cậu liếc nhìn bộ đồ trên người cô, nhíu mày:

“Tôi từ chối.”

“Tại sao?”

“Tôi không muốn.”

Không phải không thể, mà là không muốn. Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lâm Lân. Cô hít sâu một hơi rồi hỏi:

“Vì lý do gì?”

“Phiền phức.” Chàng trai đưa tay vuốt mái tóc còn hơi ẩm:

“Với cả nhìn cô nghèo rớt mồng tơi thế kia, làm gì có tiền mà trả.”

“...”

Lâm Lân không ngờ lý do lại là như vậy. Nếu không giữ được bình tĩnh, cô đã nhảy lên đánh cho cậu một trận. Chẳng lẽ không có tiền thì phải chết sao? Trong phòng thí nghiệm không biết là nơi quái quỷ gì này, bị gϊếŧ, thậm chí bị xử lý như rác, mãi mãi không thể thấy mặt trời, hít thở không khí tự do, không bao giờ gặp lại người thân duy nhất của mình...chỉ vì lý do này!

Lâm Lân phải cố gắng lắm mới kiềm chế được bản thân.

Chàng trai đứng bên cạnh, hứng thú quan sát phản ứng của cô mà không nói một lời.

“Nếu tôi có thể trả tiền thì sao?”

“Ồ.” Chàng trai nghĩ một lúc:

“Vậy thì tôi có thể cân nhắc. Cô có thể trả bao nhiêu?”

“Anh muốn bao nhiêu?” Cô hoàn toàn không biết đơn vị tiền tệ ở đây, làm sao mà ra giá được.

“8 triệu tinh tệ.” Cậu ta hét giá rất cao.

“100 ngàn!”

“Này, cô kia! 7 triệu 9 trăm ngàn!”

“110 ngàn.”

“...”

Mười lăm phút sau, hai bên chốt giá: 2 triệu 8 trăm 50 ngàn tinh tệ, trả góp trong 36 tháng theo lịch liên hành tinh.

“Hay là sau này cô làm cộng sự của tôi đi” cậu thiếu niên vừa lau mồ hôi trên trán – dù thực tế không hề có giọt mồ hôi nào – vừa than phiền: “Như vậy có thể giúp tôi tiết kiệm được khối tiền oan.”

“Ra ngoài rồi tính.” Lâm Lân đáp trả không chút khách khí.

Thật ra, cô cũng có chút hối hận. Vì sự bất hợp tác của cậu thiếu niên mà cô đã trở nên kích động, chẳng ngờ lại mặc cả lâu đến vậy.

“Đúng rồi, anh vẫn chưa nói anh tên là gì?” cô hỏi.

“Bởi vì bây giờ cô là người thuê tôi, nên tôi sẽ giới thiệu đơn giản về mình.” Cậu ấy gõ nhẹ lên bức tường, một ngăn kéo kim loại từ bức tường gần như không có khe hở bất ngờ trượt ra. Cậu lấy quần áo bên trong, bắt đầu mặc: “Tôi tên Kim, còn họ thì...không có.”

“Kim?” Lâm Lân ngay lập tức nghĩ đến cha của nhân vật chính trong một bộ anime, nhưng cô lập tức gạt bỏ suy nghĩ ngớ ngẩn này khỏi đầu.

“Cô đã nghe đến tên tôi rồi sao?”

“Chưa.” thấy ánh mắt không tin tưởng của Kim, Lâm Lân đành bổ sung một cách miễn cưỡng: “Chỉ là tôi liên tưởng đến vàng thôi.”

“Tôi không thể gọi mình là tiền liên hành tinh, tiền liên bang, hay tiền đế quốc được, như thế thì thật là tầm thường.”

“...”

Thấy cậu bắt đầu thay quần, Lâm Lân vội vàng quay đi hỏi: “Sao anh lại ở đây?”

“Tôi có chút quan hệ với một nhà đầu tư của phòng thí nghiệm này, đến đây để dưỡng thương.” Cậu trả lời thản nhiên: “Khoang phục hồi gen ở đây tệ lắm, nếu không gấp tôi đã chẳng đến. Đắt mà chẳng ra gì, giá cả với chất lượng chả xứng chút nào.”

“...”

Giờ thì cô hoàn toàn chắc chắn, cậu thiếu niên cao lãnh trước mắt thực ra là một kẻ mê tiền.

“Xong rồi.” Kim thay đồ xong, quay lại đứng trước mặt Lâm Lân: “Người thuê tôi, kể tôi nghe tình hình của cô đi.”

Lâm Lân ngắn gọn kể về những gì đã xảy ra: bị bắt khi tham gia kỳ thi tuyển sinh (theo những gì cô nghe được), thí nghiệm thất bại dẫn đến chết giả, ký ức hỗn loạn (là sự thật), tạm thời không nhớ mình là ai (bịa đại), bị xử lý như rác và tình cờ đến được đây.

Kim nghe xong thì cau mày.

Lâm Lân thấp thỏm chờ đợi phản ứng của cậu. Không lẽ tình huống của cô quá khó khăn, đến mức cậu ấy cũng không thể cứu cô sao? Nếu vậy thì phải làm sao? Cô nên chạy trốn như thế nào?

“Rắc rối thế này.” Kim buồn bực thở dài: “Quả nhiên tôi đã tính giá quá thấp.”

“...”

“Nhưng mà đã thỏa thuận rồi thì sẽ không tăng giá đâu, cô yên tâm.” Kim vỗ về, xoa đầu Lâm Lân. Cậu rất cao, hơn cô gần một cái đầu, xoa rất thuận tay.

“...” Một chút cũng không thấy yên tâm thì phải làm sao đây?

“Ừm, nhưng như vậy, kế hoạch của tôi cần phải thay đổi một chút.”

Lâm Lân nghi hoặc nhìn cậu.

Kim nâng cổ tay, một màn hình quang não xuất hiện trước mặt họ. Cậu thao tác rất nhanh và thành thạo, những chuỗi dữ liệu và hình ảnh liên tục lóe lên, đến mức Lâm Lân còn không thấy rõ bóng mờ. Nhưng Kim lại dường như rất tập trung, mãi đến hai phút sau, màn hình mới tắt đi. Cậu cúi xuống nhìn cô một cái, lẩm bẩm: “Thì ra là vậy.”

Lâm Lân cảm thấy bất an, nhưng Kim đã vươn vai, vẫy tay với cô: “Đi theo tôi.”

Cô đành nghiến răng đi theo sau.