Chương 46: Cuộc đua tiếp sức

Nhạc Lượng cố gắng giữ bình tĩnh: “Tham gia tiếp sức thì được nhưng tôi phải nói rõ một chuyện trước. Khả năng đi mê cung của tôi cực kém, đến lúc xảy ra vấn đề tôi sẽ không chấp nhận bất kỳ lời trách móc nào.”

Người đàn ông cường tráng xua tay: “Cô tham gia chỉ để đủ số lượng thôi, chẳng ai trông chờ phụ nữ các cô. Xếp cô ở lượt cuối cùng là xong, phía trước để bọn tôi lo.”

Đó đúng là cách sắp xếp hợp lý nhất, Nhạc Lượng cũng không có ý kiến.

Trong lúc anh ta nói, Thẩm Đương Quy đã cầm tai nghe chia cho từng người. Lúc đưa đến tay Nhạc Lượng, cô nhìn thẳng vào mắt anh nói dứt khoát: “Anh sẽ hối hận đấy.”

Ánh mắt anh mang ý khó đoán, khẽ cười: “Tôi tin cô.”

Chỉ là... Tin vào vận may.

Nhạc Lượng giật mạnh chiếc tai nghe.

Cả sáu người thử điều chỉnh qua tại nghe, phát hiện đúng là vừa khít sáu cái tai nghe có thể dùng để liên lạc trong mê cung. Nhưng phạm vi hoạt động chưa rõ. Thời gian quá gấp gáp, họ không kịp nghiên cứu kỹ chỉ sắp xếp thứ tự sơ sài.

Ngay lúc đó giọng nói số 0000 vang lên.

[Các tuyển thủ, xin mời vào vị trí. Hãy tiến vào khu vực thi đấu ở phía tây theo thứ tự.]

Đi đầu là người đàn ông cường tráng, anh ta hít sâu một hơi rồi bước thẳng vào.

Trước khi bước vào Nhạc Lượng ngoái đầu nhìn lại. Bốn cô gái còn lại đã ngồi tụm lại một chỗ, dựa vào nhau như tìm sự an ủi.

Cánh cửa từ từ khép lại.

“Trời ạ, làm tôi sợ muốn chết. Tôi không hợp vận động một chút nào.” Cô gái đầu tiên chỉ tay về phía Nhạc Lượng tên Ninh Châu vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.

Cô gái tóc dài màu hạt dẻ tên Tằng Dĩ Đan chu môi nói: “Tôi cũng chẳng khá hơn, từ nhỏ đã chẳng có tí tế bào vận động nào. 800 mét còn chưa từng đạt chuẩn.”

Cô gái đeo kính Vu Mộng Lôi khẽ nói đầy áy náy: “Tôi thấy cô gái kia hình như cũng không giỏi vận động đâu...”

Ninh Châu xua tay: “Không sao cả. Dù gì cũng ở lượt cuối cùng. Với lại nhìn cô ấy có vẻ bình tĩnh, chắc còn giỏi hơn chúng ta nhiều.”

“Đúng rồi, hơn nữa nếu cô ấy không ra sân...” Tằng Dĩ Đan nheo mắt châm chọc: “Mấy người không thấy người đàn ông thẳng nam kia bênh cô ấy sao? Nhìn thấy gái đẹp một cái là che chở ngay. Mấy thằng đàn ông chắc chắn cũng thích kiểu nũng nịu đó.”

“Đâu có mà.” Vu Mộng Lôi nhỏ giọng phản bác: “Ban đầu người bỏ phiếu cho cô ấy chẳng phải cũng là người đàn ông đó sao?”

“Chuẩn luôn!” Tằng Dĩ Đan bỗng ôm ngực, mắt sáng long lanh: “Trời ơi, đẹp trai quá. Đôi mắt anh ta đúng kiểu mắt đào hoa đấy!”

Vu Mộng Lôi vốn đã quen với thói mê trai của bạn chỉ biết trợn mắt. Trời ạ, còn mắt đào hoa gì chứ? Rõ ràng anh ta nhắm vào phụ nữ, có ý xấu rõ ràng mà vẫn có người ngây ngốc đi mê mẩn. Thật hết thuốc chữa.

“À đúng rồi, tôi vốn không tự nguyện tham gia trò chơi này. Còn các cô thì sao?” Ninh Châu cắt ngang, chẳng muốn tiếp tục tán dóc về đàn ông.

Vu Mộng Lôi định nói thêm nhưng thấy Ninh Châu đã đổi chủ đề nên đành gật đầu khe khẽ: “Tôi cũng không tự nguyện. Ai mà ngờ lại rơi vào một nơi nguy hiểm thế này.”

Tằng Dĩ Đan bĩu môi: “Tôi cũng vậy.”

Cuối cùng, Ông Bạch Lộ vốn im lặng nãy giờ mới mở miệng: “Người bình thường chẳng ai muốn tự nguyện tham gia cả.” Nói xong, cô ta còn cố ý rút cánh tay ra khỏi tay Vu Mộng Lôi.

Thật kinh tởm. Chẳng thân thiết gì mà cứ kè kè dựa vào người khác.

Đúng lúc ấy, màn hình LED khổng lồ bỗng sáng lên. Một con đường băng rộng lớn hiện ra, khói trắng lạnh buốt cuộn trào như sương mù đến mức chỉ nhìn qua màn hình thôi cũng khiến người ta lạnh buốt chân tay.

Xung quanh toàn băng trong suốt, mặt đất được mài nhẵn bóng loáng. Cái lạnh cắt da cắt thịt từ bốn phía ập tới, len lỏi vào từng lỗ chân lông.

Nhạc Lượng theo phản xạ ôm chặt lấy cánh tay mình.

[Thi đấu bắt đầu.]