Chương 41: Đảo An Toàn

Cảnh sắc trên Đảo An Toàn vẫn y nguyên như cũ. Thời gian nơi này tựa như ngừng lại kể từ lúc bọn họ rời đi cho đến khi quay về mới được giải phóng.

Nếu vòng tuyển chọn chỉ diễn ra trong một giờ không để lại nỗi sợ hãi quá sâu. Thì bảy ngày vừa rồi đã đủ khiến con người ta tuyệt vọng hoàn toàn.

Hiện tại bọn họ không còn sự lựa chọn nào khác mà chỉ có thể tuân thủ quy tắc của “Tân Thế Giới”.

[Tôi là số 0000, sẵn sàng phục vụ bạn. Chào mừng các bạn trở lại Đảo An Toàn!]

[Để đảm bảo chất lượng trò chơi, hiện tại sẽ tiến hành chữa trị vết thương ngoài da cho các bạn. Xin lưu ý, việc chữa trị này không phải phục hồi hoàn toàn, di chứng vẫn sẽ còn tồn tại. Mong người chơi thông cảm!]

[Mười ngày an toàn chính thức bắt đầu. Vào lúc 8 giờ mỗi buổi sáng, các bạn có thể lựa chọn có tham gia vòng chơi tiếp theo hay không. Xin hãy cân nhắc thật kỹ trước khi quyết định.]

[Thông báo kết thúc.]

Lần này quay về khác với lần đầu tiên bị ném lên bãi cát. Nhạc Lượng phát hiện bản thân êm ả ngồi trong phòng, đúng vị trí lúc cô bước vào trò chơi trước đó một giây. Chiếc váy dài màu trắng ngà cũng đã trở lại thay cho bộ đồ vận động dính đầy máu và bùn đất. Toàn thân như vừa được tắm rửa sạch sẽ, thoải mái... Đây chắc chính là “điểm lưu trữ”.

Trên người không còn thấy vết thương nhưng khi ấn xuống da thịt vẫn nhói đau, chứng tỏ hệ thần kinh vẫn còn run rẩy để lại cảm giác thật.

Một tấm thẻ lại hiện ra, ánh sáng nhu hòa bao phủ.

Nhạc Lượng giơ tay bắt lấy, quả nhiên chính là tấm thẻ cuối cùng mà cô giấu trên người trước đó. Ngoài những cái đã bị Thẩm Đương Quy lấy đi.

Chưa kịp đợi cô bình tĩnh tổng kết lại, cánh cửa mỏng manh bỗng bị tiếng gào khóc làm chấn động.

“Chị Nhạc Lượng, hu hu!”

Người kia vừa bước tới cửa đã òa khóc nức nở.

Nhạc Lượng khẽ nhíu mày, đứng lên.

Trần Đạt Đạt khóc rất đau khổ. Trước đây, lúc chia tay với bạn học thân thiết ở trường, cậu nhóc cũng có thể khóc cả tuần. Huống chi lần này là phải chia ly tử biệt với người chị từng chăm sóc mình.

Tiếng gào khóc của cậu nhóc khiến cảnh sát Viên cũng chưa rõ sự thật vội vàng chạy tới, lo lắng hỏi han.

Suốt mười ngày sống cùng nhau cô bé này sớm chiều gần bên, giờ chẳng lẽ...

“Chị Nhạc Lượng, chị đừng chết mà!”

Cửa được mở ra từ bên trong. Nhạc Lượng đứng đó mặt vô cảm nhìn cậu nhóc đang níu lấy cánh tay cảnh sát Viên.

Trần Đạt Đạt: “... Hu hu hu.”

Viên Phương: “...”

Cảm xúc đau khổ đột ngột dừng lại khiến Trần Đạt Đạt không kìm nổi, hít sụt sịt một cái thật kêu.

Thấy Nhạc Lượng vẫn an toàn, hai người không còn lo lắng nữa. Thế là chẳng chút khách sáo mà vào bên trong ngồi xuống quây lấy cô, đòi nghe “Ký sự mạo hiểm của Nhạc Lượng”.

Nhạc Lượng đành kể qua loa vài đoạn, từ chuyện quái vật bất khả chiến bại cho đến việc bản thân trận nào cũng thua. Cô bỏ qua phần bị cướp thẻ.

“Thật sự rất gian nan. Bọn chúng có khả năng tái sinh, tổn thương tôi gây ra gần như chẳng đáng kể gì cả.”

Viên Phương đập bàn tức tối: “Vậy mà không có ai chịu ra tay giúp cháu sao!”

“Không có nghĩa vụ, cũng không có trách nhiệm.” Nhạc Lượng nhớ lại câu nói của ông trên bờ cát lần trước, rồi chậm rãi bổ sung: “Ép người khác phải theo quan niệm đạo đức của mình là không hợp lý.”

“Nhưng mà cũng không thể để một cô gái đơn độc như vậy chứ... Haiz!”

Trần Đạt Đạt lại nghĩ khác. Cậu nhóc vốn mê mẩn những câu chuyện mạo hiểm kiểu chạy thoát khỏi hiểm cảnh, vì vậy cực kỳ khâm phục Nhạc Lượng: “Chị có thể thiết kế ra nhiều bẫy như thế, lợi hại thật đó!”

Nhạc Lượng nghe mà thấy xấu hổ. Tất cả bẫy cô làm chẳng khác nào gãi ngứa so với người kia.

Ánh mắt cô lấp lánh, giọng điệu đầy sùng bái: “Thẩm Đương Quy mới thật sự là nhân tài.” Một người có thể tay không diệt quái, lại biết nấu ăn, còn vô cùng thông minh và khéo léo.

Trần Đạt Đạt, Viên Phương: “?”

Viên Phương: “Thẩm... Thẩm Đương Quy đó á? Cháu gặp được cậu ta rồi sao?”