“Ra là vậy...” Tuy rằng Lư Lâm che giấu rất tốt nhưng giọng nói là thứ dễ để lộ cảm xúc nhất. Nhạc Lượng vẫn nghe ra được một chút tiếc nuối. Cũng chính vì thế cô mới đẩy sự chú ý sang phía người đàn ông mắt phượng.
Người như Lư Lâm, đã quen thân rồi thì khó mà đảm bảo anh ta sẽ không mặt dày mở miệng đòi hỏi.
Nhạc Lượng vốn chẳng ưa gì tính cách anh ta nhưng cũng khó mà từ chối thẳng thừng. Đành phải dùng cách ứng phó nửa vời như vừa rồi.
Nhưng Lư Lâm đâu dễ gạt đi. Anh ta hiểu rõ trên đời này chẳng có gì là không phải trả giá, vì thế lại mỉm cười hỏi tiếp: “Đúng rồi, cô nhận được tấm thẻ gì thế?”
Nhạc Lượng bình tĩnh hỏi ngược lại: “Tôi có thể không trả lời không?”
Kiều Viện Viện xen vào: “... Chỉ là trò chuyện bình thường thôi mà. Em gái nhỏ, đâu cần cảnh giác thế.”
“À.” Nhạc Lượng làm ra vẻ đã hiểu: “Là một thứ rất có giá trị.”
Hai chữ “rất có giá trị” thành công khơi dậy sự hiếu kỳ của cả nhóm. Kiều Viện Viện gấp gáp truy hỏi: “Là cái gì vậy?”
“Là đồ ăn.”
“Đồ ăn gì?”
“Đồ trong biển.”
“Trong biển thì là cái gì?”
Nhạc Lượng nhìn bốn gương mặt tò mò rồi chậm rãi kéo nhẹ ống tay áo, thong thả nói: “Không nói cho các người đâu.”
Mặt Kiều Viện Viện đỏ lên: “Sao cô lại như vậy chứ!”
“Bởi vì tôi không thích bị người chỉ mới quen biết lên giọng dạy dỗ.”
Nói xong, Nhạc Lượng lạnh lùng liếc cô ta một cái rồi xoay người bỏ đi.
Kiều Viện Viện vừa xấu hổ vừa tức tối: “Sao lại có loại người thế này chứ! Rõ ràng chỉ là trò chuyện bình thường thôi, có gì mà phải giấu. Thấy cô ta một mình nên cũng muốn quan tâm chút, vậy mà thái độ lại thế! Đúng là lòng tốt không được báo đáp!”
Đàm Văn Bân lên tiếng công bằng: “Cô ấy vốn dĩ không có nghĩa vụ phải trả lời.”
Lư Lâm nhún vai: “Với gương mặt thế kia, chắc chắn không thiếu người muốn quan tâm.”
Cô gái đeo kính khẽ nói: “Không nên ép buộc người khác.”
Không ngờ tất cả đều nghiêng về phía Nhạc Lượng, Kiều Viện Viện tức đến mức muốn hộc máu, dậm chân bỏ đi: “Được rồi, coi như tôi sai được chưa!”
Cô gái đeo kính giơ tay lên: “Anh Lư Lâm, anh Văn Bân, hai anh cứ yên tâm để em đi xem chị Viện Viện.”
Lư Lâm thở dài rồi lại cười: “Vậy làm phiền Tiểu Tư rồi.”
Cô gái tên Kiều Tiểu Tư gật đầu, nhanh chóng chạy theo.
Đàm Văn Bân nhăn mặt: “Tính tình Kiều Viện Viện cũng thật khó chịu.”
“Haiz, tiểu thư nhà giàu mà. Thôi thì rộng lượng chút đi. Con gái gặp phải chuyện thế này trong lòng chắc chắn cũng khó chịu.”
Hai người vừa nói chuyện vừa rẽ sang hướng khác.
Trong lúc ấy Lư Lâm ngẩng đầu nhìn về phía trung tâm hòn đảo, vô thức nheo mắt lại.
Trong lòng anh ta luôn có cảm giác nhất định phải làm thân với Nhạc Lượng.
...
Đợi đến khi Viên Phương rửa bát xong, hớn hở quay lại thì đám đông quanh đống lửa ban nãy đã giải tán sạch. Ông ngơ ngác gãi đầu: “Ơ, mọi người đi đâu hết rồi?”
Chỉ còn lại một mình ông.
Gió biển cũng thật lạnh.
Trống trải đến lạ.
...
Qua mấy ngày tiếp xúc, Viên Phương cũng hiểu thêm về Nhạc Lượng.
Cô gái này nhạy bén, quyết đoán. Nhìn bề ngoài thì có vẻ yếu ớt nhưng thực chất mạnh mẽ, gan dạ. Hoàn toàn không thuộc kiểu trông mặt mà bắt hình dong. Không thể xem thường.
Còn người đàn ông mắt phượng tên Thẩm Đương Quy kia, thật giả lẫn lộn, ngoài việc thiếu đi chút khí chất chính trực thì ông chẳng nhìn ra thêm được gì. Nhưng chỉ riêng điểm đó thôi với ông cũng đã đủ rồi.
“Không biết ngày mai sẽ còn phải đối mặt với chuyện gì nữa.” Viên Phương cười khổ: “Con gái chú vẫn đang học cấp ba.”
Nhạc Lượng ngồi bên cạnh đang xây thêm tường thành cho lâu đài cát, thản nhiên nói: “Lo trước cũng chẳng để làm gì.”