Chương 8: Mâu thuẫn xuất hiện

Tuy không có cá hầm cay nhưng hương vị đồ ăn quả thật rất đỉnh!

Người đàn ông mắt phượng tuy không nấu cơm nhưng cũng đem nguyên liệu nấu ăn mà anh ta đổi được chia cho cô. Nhạc Lượng thích ăn khoai tây nấu cùng cá, mềm dẻo lại dai dai, ngon cực.

Cô ăn rất nhiều, ăn đến mức bụng căng tròn lên một đường cong mới chịu dừng.

Người đàn ông mắt phượng lại thấy tiếc nuối vì gia vị anh ta đổi được chỉ có dầu, muối, xì dầu, tỏi giã và chút rượu. Ngay cả giấm cũng không có, căn bản không thể phát huy hết khả năng nấu nướng.

“Chàng trai, cậu nấu ăn giỏi thật đấy! Có phải từng học qua lớp chuyên nghiệp không?” Viên Phương vừa ăn ké vừa lau miệng hỏi.

“Hứng thú thôi.” Người đàn ông mắt phượng đáp lười nhác rồi bỏ thêm vài cành khô vào đống lửa.

Mấy cành khô này là do Viên Phương tìm được, xem ra ông khá rành việc này. Chẳng tốn bao nhiêu thời gian đã kiếm được cả một đống lớn.

Nhạc Lượng ngồi xổm bên bờ biển rửa tay, bất ngờ một con sóng dâng lên hất nước vào làn váy.

“... Cái chỗ quái quỷ này.”

Viên Phương và người đàn ông mắt phượng: “...”

Bóng đêm càng lúc càng đậm, gió biển thổi lạnh lẽo cắt da nhưng người đi dạo trên bãi biển lại nhiều lên.

Cũng đúng thôi, cuộc sống xa hoa trong thành phố về đêm ở đây chẳng thể tìm thấy nên chỉ có thể ra biển hóng gió.

“Ôi, sao trời đẹp quá!” Một cô gái thốt lên kinh ngạc.

Nhạc Lượng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm xanh thẳm, sao trải đầy trời, sáng mờ sáng tỏ, như soi thẳng vào lòng từng người nhìn ngắm chúng. Từng ngôi sao kết thành một mảnh, lung linh rực rỡ.

Chỉ thiếu ánh trăng.

“Nhạc Lượng!”

Nhạc Lượng quay đầu lại. Bàn tay chưa kịp vỗ lên vai cô đã tránh sang một bên.

Người kia cười tươi: “Bọn tôi tìm cô cả buổi, không ngờ cô lại ra biển chơi trước rồi.”

Nhạc Lượng nhìn về phía sau anh ta, quả nhiên Kiều Viện Viện và Đàm Văn Bân cũng ở đó. Còn có thêm một cô gái đeo kính gọng mảnh, trông nhã nhặn yên tĩnh, sợ sệt đứng nép phía sau.

Cô gái gật đầu: “Chào buổi tối.”

“Bữa tối của các cô phong phú ghê, ngay cả nồi niêu bát đũa cũng có. Làm sao mà được vậy?” Lư Lâm hỏi.

Ba người còn lại cũng nhìn chằm chằm vào cô như chờ một câu trả lời.

Nhạc Lượng nhìn anh ta rồi chỉ thẳng về phía... Người đàn ông mắt phượng.

“Là nhờ anh ấy.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía người đàn ông mắt phượng. Người vừa bị chỉ mặt không đổi sắc, lạnh nhạt nói: “Tiểu thư, cô kéo thù hận về phía tôi cũng tính là một phần trong phục vụ à?”

Nhạc Lượng khiêm tốn đáp: “Mong anh dũng cảm thừa nhận sự thật.”

Người đàn ông mắt phượng cảm thấy cô gái này đúng là muốn chết chung với anh ta.

... Dĩ nhiên điều đó không thể xảy ra.

Anh ta chồng một cái nồi, một cái nắp, hai cái mâm inox lại với nhau rồi đưa cho Viên Phương đang ngơ ngác: “Phiền người đóng góp ít nhất đi rửa bát nhé, cảm ơn.”

Viên Phương gãi mũi, ngoan ngoãn đi rửa bát.

Còn anh ta, một tay xách chỗ cá tôm hơn trăm cân từ biển lên, một tay khiêng túi rau, dưa, gạo và mì đi một đường thẳng về phòng mình, hoàn toàn lờ đi đám người phía sau.

Người vừa lên tiếng hiển nhiên không dễ đối phó, anh ta chẳng muốn dính dáng thêm.

Khi sắp bước vào cửa, anh ta nghe Nhạc Lượng nói phía sau: “Mọi người xem, anh ấy còn khỏe vô cùng, cái gì cũng làm được.”

“Rầm!”

Cánh cửa phòng 1098 bị đóng mạnh.

Trước đó cô đã hào phóng chia cho anh ta một nửa lợi ích. Chuyện nhỏ nhặt này dù anh ta thấy hơi khó chịu nhưng cũng lười so đo.