Đột nhiên một bàn tay trắng nõn chìa ra trước mặt người đàn ông. Anh ta hơi nhướng mắt lên, phát ra một tiếng ngắn gọn: “Hửm?”
Nhạc Lượng giơ tay chỉ về phía lưới bắt cá: “Chia cho anh một nửa. Đổi lại anh giúp tôi chế biến chúng thành đồ ăn.”
Một nửa.
Rất dứt khoát.
Người đàn ông mắt phượng hẹp dài nghĩ đến mùi vị của lương khô, liền vui vẻ gật đầu: “Giao dịch thành công.”
Viên Phương cau mày, chờ anh ta rời đi mới thì thầm với Nhạc Lượng: “Chia hẳn một nửa... có nhiều quá không?”
Nhạc Lượng lắc đầu: “Không nhiều đâu. Ở thế giới này, không có tiền chỉ có thể lấy vật đổi vật. Một nửa số hải sản kia anh ta giữ lại được bao nhiêu, hoàn toàn phụ thuộc vào năng lực của anh ta.”
Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Người quá ngay thẳng thì không thể tối đa hóa lợi ích, cho nên cháu không để chú giúp. Nhưng cháu sẽ chia phần của mình cho chú một ít.”
Viên Phương thấy cô gái này nói năng thẳng thừng thì xua tay lia lịa: “Không được đâu. Chú có giúp được gì đâu mà lấy đồ của cháu, thế thì kỳ lắm!”
“Nhưng cháu muốn ăn mì của chú.”
Viên Phương: “... Được thôi.” Tự mình đa tình đúng là ngại chết đi được.
Đám người vây quanh vẫn chưa giải tán. Một số kẻ sợ hãi dáng vẻ khôn khéo của người đàn ông mắt phượng nên chọn cách bắt chuyện với cô gái nhỏ yếu ớt như Nhạc Lượng.
“Tôi dùng 1000 lát bánh mì đổi lấy một con cá, được chứ?”
Viên Phương trừng mắt: “Một con cá này nặng ít nhất mười ký. Cậu đổi như vậy chẳng phải là bắt nạt cô gái này sao?”
Người kia vội cãi: “Nhưng vốn dĩ đó chỉ là nguyên liệu nấu ăn thôi! Lại còn khó bảo quản, không tiện bằng bánh mì chắc dạ! Hơn nữa anh là ai chứ? Chủ lưới cá còn chưa lên tiếng, anh vội gì?”
Chủ lưới cá Nhạc Lượng chỉ liếc anh ta một cái: “Đồ của tôi không đổi.”
Với số cá đó cộng thêm mười ký mì của Viên Phương, mười ngày tới hai người đã có thể sống rất thoải mái.
“Không được đâu. Cô thử nghĩ mà xem ăn cá mãi cũng ngán. Buổi sáng dậy chẳng lẽ cũng ăn cá sao?”
“Tôi không ăn sáng.”
“...”
Người kia nghẹn lại, tức mà không cãi thêm được. Trước bao nhiêu ánh mắt, anh ta cũng không dám giở trò cướp trắng trợn. Nhưng anh ta chỉ có đúng 3000 lát bánh mì, căn bản không đủ ăn cho mười ngày!
“Anh có thể đổi với tôi.” Người đàn ông mắt phượng vẫn im lặng nãy giơ mỉm cười, lúc này mới ngoắc tay gọi người kia lại.
Người kia lập tức kích động: “Anh thật sự chịu đổi với tôi?”
Người đàn ông mắt phượng gật đầu nhưng lại giơ ngón tay lắc lắc: “Nhưng không phải một con, chỉ nửa con thôi.”
Người kia lắc đầu: “Nửa con thì ít quá...”
“Tôi đổi!” Một người phụ nữ khoảng 30 tuổi giơ tay: “Tôi cũng có 1000 lát bánh mì, đổi với tôi đi.”
“Đổi cho tôi, tôi chỉ cần một phần ba khúc đuôi cá thôi!” Lại có người chen vào.
Một truyền mười, mười truyền trăm, đám đông trên bãi cát càng ngày càng nhiều, vây chặt lấy hai người chủ của tấm lưới cá. Người đàn ông mắt phượng mặt mày rạng rỡ, liên tục giao dịch. Nhạc Lượng thì chỉ lạnh nhạt, ai đến đều từ chối thẳng thừng: “Không đổi.”
Viên Phương đứng nhìn một hồi thấy rõ sự khác biệt. Người đàn ông mắt phượng dễ dàng đổi cá lấy đủ thứ, trong khi Nhạc Lượng thẳng tay chia một nửa ngay từ đầu. Quả thực có phần ngốc nghếch.
“Cháu gái, cháu cho cậu ta nhiều quá. Cậu ta chẳng tốn bao nhiêu đã đổi được dầu, muối, gia vị, thậm chí cả gạo, mì, rau dưa...”
Nhạc Lượng lắc đầu: “Đó là năng lực của anh ta.”
Cô lựa chọn như vậy một phần là để đỡ phiền phức, một phần cũng tự hiểu rõ. Nếu bản thân đi giao dịch, chắc chắn không thể tự nhiên mà đổi được nhiều như anh ta. Thậm chí có khi còn lỗ nặng.
Mãi đến tận chiều muộn việc trao đổi mới kết thúc. Đám người tản đi, nửa phần cá của người đàn ông mắt phượng chỉ còn lại hai con, nhưng đổi lại là cả một đống vật tư chất cao hơn mét.
“Giao dịch thật vui vẻ.”
Anh ta duỗi người, ngắm mặt trời lặn dần nơi chân trời, búng tay một cái: “Được rồi, đến giờ ăn tối.”
Nhạc Lượng vẫn ngồi yên trên bãi cát, lúc này mới đứng dậy. Quần áo, tóc tai đã gần như khô hết, dưới ánh hoàng hôn cô hơi nheo mắt lại.
“Tôi muốn ăn cá hầm cay.”
Động tác của người đàn ông mắt phượng khựng lại, rồi quay đầu mỉm cười: “Tiểu thư, cô không có cơm.”
Nhạc Lượng dời ánh mắt đang nhìn xa xăm về, nghiêm túc nhìn thẳng vào anh ta: “Nếu có thể, tôi muốn.”
Anh ta nhướng mày, nụ cười mang vẻ nghiêm khắc: “Không thể.”
Nhạc Lượng cúi đầu, thất vọng.
Đây là một thế giới không hề có chỗ cho tình cảm.