Chương 6: Tấm thẻ đầu tiên

Viên Phương căng thẳng nhìn chằm chằm bóng dáng Nhạc Lượng: “Nói là đi theo chỉ dẫn trên thẻ... Xong rồi xong rồi, chú không có biết bơi. Chàng trai, cậu biết không?”

“Biết thì cũng biết.” Người đàn ông bật cười, khóe mắt như nở đầy đào hoa, đôi môi mỏng khẽ cong khiến Viên Phương ngẩn người. Khuôn mặt này sao lại mang vẻ quá bạc tình.

“Chỉ là tôi ghét cảm giác mặc quần áo ướt.”

Khóe miệng Viên Phương giật giật, thật đúng là trong ngoài như một, bạc tình hết sức.

Ông quay đầu lại nhìn thì phát hiện Nhạc Lượng đã biến mất. Viên Phương hoảng hốt, chẳng còn thời gian lo nghĩ. Ông lập tức nhảy thẳng xuống biển, miệng còn hô hoán: “Cô gái! Cô gái!”

“Đi theo chỉ dẫn trên thẻ...” Người đàn ông mắt phượng khẽ híp mắt lại, ngón tay khẽ búng một tiếng tách. Hay là Thẻ thông tin?

Chỉ một phút sau Nhạc Lượng ngoi lên mặt nước cố hết sức kéo lấy Viên Phương vì không biết bơi mà vùng vẫy hỗn loạn. Cô bơi về hướng chỗ nước nông có thể đứng.

May mà chỗ nước này không quá sâu, cách bờ cũng gần. Đến khi Viên Phương chạm chân vào cát, Nhạc Lượng gần như kiệt sức.

Đứng vững rồi nhưng cô vẫn còn run lẩy bẩy, tim đập loạn xạ. Thiếu chút nữa thì đã chết vì làm việc tốt rồi.

Viên Phương vẫn còn sức hơn cô. Ông thấy cô thở hổn hển gần như ngất đi mà vẫn còn tâm trạng an ủi cô: “Cháu vẫn ổn chứ?”

Một lát sau, Nhạc Lượng mặt không cảm xúc liếc ông một cái: “Vẫn ổn. Chú ngồi ở đây đừng có di chuyển.”

Viên Phương: “... Lại gây phiền phức cho cháu rồi.”

Nhạc Lượng xoay người lập tức lặn xuống nước, nhanh chóng bơi thẳng về phía mục tiêu. Vừa nãy chỉ còn cách có ba mét cô đã nhìn thấy nó rồi.

Người đàn ông mắt phượng đứng trên bờ quan sát, khoé môi nhếch cười. Không ngờ cô gái này trông có vẻ yếu ớt mà lại khoẻ đến vậy.

Chỉ trong vài chục giây, Nhạc Lượng đã ngoi lên mặt nước lần nữa. Một tay cô quẫy nước, tay kia kéo theo thứ gì đó.

“Giúp cháu kéo lên.”

Cô lau nước trên mặt, cuối cùng cũng đến lượt Viên Phương phát huy tác dụng. Ông lập tức gật đầu, hăng hái tiếp nhận vật nặng từ tay cô. Sức ông còn hơn Nhạc Lượng, chẳng mấy chốc đã kéo được vật kia trồi hẳn lên mặt nước rồi mắc cạn trên bãi cát.

Nhưng lực cản quá lớn, thật sự ông không kéo nổi nữa.

Đến khi thứ giấu trong nước hoàn toàn lộ ra, nụ cười trên ung dung trên gương mặt của người đàn ông mắt phượng trên bờ chợt cứng lại. Thứ đó đối lập hoàn toàn so với thùng lương khô của anh ta.

“A, toàn hải sản tươi sống, nhảy tanh tách luôn kìa!”

Các loại cá nặng trung bình năm ký, tôm biển to bằng ngón tay cái, cua biển to bằng bàn tay...

Viên Phương ước lượng sơ qua cũng phải hai, ba trăm ký. So với phần thu hoạch lèo tèo của mọi người chỉ mười, hai mươi ký thì chiến lợi phẩm của cô gái này đúng là xa hoa.

Phần thưởng quá to nhanh chóng thu hút người xung quanh lại gần. Ánh mắt hâm mộ, ghen tị, thậm chí ganh ghét bộc lộ rõ.

“Trời ạ, cái này khác nào gian lận!”

“Không có công cụ gì đâu, đều do sức người thôi.”

“Trong đó còn có cả cá hồi nữa kìa! Làm sashimi thì tuyệt!”

“Muốn giữ riêng quá!”

Thấy đám đông bắt đầu vây quanh, Viên Phương lo lắng nhìn phản ứng của chủ chiến lợi phẩm. Nhưng chỉ thấy Nhạc Lượng hắt xì một cái sau đó buộc mái tóc dài ướt sũng rồi cúi xuống vắt ra cả một bãi nước ở váy, chỉnh trang lại váy.

Cảm giác ướt sũng thật sự tệ hại.

Cô bắt đầu lo lắng mình sẽ bị bệnh ở cái nơi hoang vu chim chẳng buồn ỉa này rồi cuối cùng sẽ chết vì không có thuốc men.

Viên Phương: “...”

Cũng may trời còn nắng, trên đảo cũng không lạnh lắm. Sau khi chỉnh trang xong, cuối cùng Nhạc Lượng mới đưa mắt nhìn đống chiến lợi phẩm. Cô lại thấy hơi phiền não. Hải sản thì ngon thật đấy nhưng ở nơi không có phòng bếp thế này thì đúng là rắc rối.

Ánh mắt cô dừng lại trên người Viên Phương. Nghĩ ngợi một chút lại thấy ông quá thật thà, không chắc đã làm được. Tầm mắt cô chợt dịch chuyển, cuối cùng dừng trên người đàn ông dựa trên cánh cửa gỗ kia.

Người này...