Trịnh Cảnh Sơn không lấy làm bất ngờ trước cảnh tượng này, anh ta nói với Nhạc Lượng: “Nếu cô không muốn chung tổ với tôi thì có thể ghép tổ ba người với bất kỳ ai trong số họ cũng được.”
Dù từng thua một lần, trong lòng anh ta phụ nữ vẫn không có mấy tác dụng. Đúng là Nhạc Lượng đã thắng vòng sáu, có gan dạ. Nhưng chẳng phải tất cả đều nhờ vào sự hạn chế của quy tắc sao? Anh ta không tin rằng trong hoàn cảnh có thể bị tấn công, cô vẫn đủ gan lớn như vậy.
Cái khinh thường ấy đối với Nhạc Lượng mà nói chẳng có chút giá trị nào.
Cô chỉ bình thản đáp: “Ý tưởng hai người một tổ là do anh đưa ra.”
Trịnh Cảnh Sơn không nhìn cô, cũng không nói thêm gì.
Sau khi phân tổ xong, mọi người lại lấy bản đồ sân thi đấu ra nghiên cứu, đói thì ăn chút đồ lót dạ, vừa ăn vừa bàn bạc. Nhạc Lượng rũ mi, ngoài việc thỉnh thoảng góp vài ý kiến trong lúc thảo luận, suốt cả quá trình cô hầu như không giao tiếp với đám con gái kia.
Bốn người còn lại chia thành hai cặp: Vu Mộng Lôi với Ông Bạch Lộ ngồi sát bên nhau, Ninh Châu và Tằng Dĩ Đan cũng ngồi cùng. Ai nấy đều có tâm tư khác nhau nhưng bề ngoài vẫn giữ nụ cười dịu dàng.
Khi mọi người đã bàn hết những gì có thể nghĩ đến, hầu như ai cũng mệt mỏi rã rời.
Nhạc Lượng liếc nhìn đồng đội đang gục ngủ ngổn ngang trên sofa rồi đứng dậy, ánh mắt dừng lại ở cánh cửa vẫn còn khép hờ, đó là lối dẫn vào mê cung.
Cánh cửa ấy thực ra không cần tồn tại. Lúc bọn họ vào sân thi đấu nhìn như đi qua cửa này nhưng thực chất là bị dịch chuyển thẳng đến vị trí của mỗi người.
Hơn nữa ngay cả khi trận đấu kết thúc, cánh cửa vẫn ở đó.
Nhạc Lượng không phải quá tò mò, cô chỉ cảm thấy trong thế giới này không nên tồn tại thứ vô nghĩa.
Cô nghi ngờ phía sau đó chắc chắn đang ẩn giấu điều gì.
Suy nghĩ nửa phút, Nhạc Lượng mặc lại áo lông vũ rồi bước thẳng về phía cánh cửa ấy, không do dự mà chui vào trong.
Cảm giác khí lạnh ùa vào, khi cô quay đầu nhìn lại cánh cửa vẫn còn ngay sau lưng. Lần này cô đã thật sự bước vào.
Vừa đặt chân vào mê cung thật sự, giao diện quen thuộc lại hiện ra trước mắt. Toàn bộ bố cục mê cung mở ra, còn có một chấm đen nhỏ đại diện cho chính cô.
Nhạc Lượng bắt đầu chạy trong mê cung.
Rất nhanh, cô đã thu được một số vật phẩm vốn dĩ thuộc về Trịnh Cảnh Sơn và gậy tiếp sức, quần áo tuy tạp nham nhưng có còn hơn không, kể cả trùng lặp cũng chẳng sao.
Cô còn lấy được hai tấm thẻ mà trước đó từng đáp ứng với Thẩm Đương Quy.
Trong lòng Nhạc Lượng thầm nghĩ: Mình đúng là có chút thông minh.
Đi dạo một vòng mê cung, quả nhiên có thu hoạch. Đúng như cô dự đoán, ngoài quần áo linh tinh còn có những tấm thẻ hỗ trợ cho trận đấu. Ví dụ như dây thừng, giày trượt băng, la bàn... Tất cả đều là những vật nhỏ nhưng thật sự dùng được.
Trở về với chiến lợi phẩm, Nhạc Lượng lại suy ngẫm về phần giới thiệu bối cảnh thế giới trong vòng tuyển chọn. Nếu nói những đạo cụ này và cánh cửa “vô nghĩa” kia chỉ là lỗi thiết kế của trò chơi thì sao? Nếu giả thiết đó đúng, vậy có phải đồng nghĩa ngoài họ ra sẽ còn có những người chơi mới bị bắt vào?
Với số lượng dân cư mất tích khổng lồ như vậy, cộng thêm công nghệ vượt xa khả năng khoa học hiện tại, rốt cuộc thế giới bên ngoài đã thành ra thế nào?
Ngay khi đang suy nghĩ, phía trước xuất hiện một bóng đen mơ hồ. Cô dừng bước.
Bóng đen bật cười rồi từ chỗ ngoặt tối tăm bước ra.
Người đó cao ráo, vai rộng chân dài.
Làn da trắng, ngón tay thon dài.
Nhạc Lượng nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đưa ra trước mặt mình.
Đôi mắt phượng sáng rực khẽ nhìn: “Đưa đây. Phần lợi nhuận lần trước... Cùng cả phí giữ bí mật.”