Chương 54: Cuộc đua tiếp sức

Anh ta hơi kích động, tay chân lẫn lời nói đều rất sinh động: “Mọi người có từng chơi trò cảnh sát bắt trộm chưa?”

Mọi người đều ngơ ngác, chẳng hiểu ra sao.

“Hồi nhỏ tôi hay chơi trò này lắm. Luật chơi siêu đơn giản, đó là ban đêm ăn trộm mới có thể ra ngoài trộm đồ. Nhưng mà cái khoảng thời gian ban đêm ấy cực kỳ ngắn, ngắn đến mức cơ bản còn chưa kịp quay về nhà thì cảnh sát đã xuất hiện rồi! Sau đó ăn trộm còn có vài cứ điểm riêng, chỉ cần chạy về được một trong những chỗ đó thì cảnh sát không thể bắt được nữa!”

Anh ta giải thích không rõ ràng, Ngũ Khải phải tốn kha khá thời gian mới hiểu được anh ta định nói gì: “Ý anh là... Mấy khu vực này giống như chỗ nghỉ ngơi, an toàn cho chúng ta đúng không?”

Mục Quế Lâm cảm kích gật đầu liên tục: “Đúng đúng đúng!”

Trần Thăng cũng gật đầu: “Từ trải nghiệm khắc nghiệt của trò chơi đầu tiên, rõ ràng trò chơi thứ hai sẽ không thể nào yên bình được. Trận đấu đầu mà an toàn như vậy vốn dĩ không hợp phong cách thế giới này nên chắc chắn trận sau sẽ đầy nguy hiểm. Dựa trên cơ sở đó mà nhìn vào mấy khu vực mình thắng được, khả năng cao đó chính là những cứ điểm an toàn.”

Ngũ Khải đồng ý ngay: “Ừ, tôi thấy không có cách giải thích nào hợp lý hơn!”

Giải quyết được một điểm mấu chốt khiến cả nhóm đều phấn khởi. Nghe họ bàn luận một lúc lâu Nhạc Lượng thấy cơ thể đã dần hồi phục, cảm thấy nóng người liền kéo cái chăn sang một bên hỏi: “Cứ điểm thế nào cũng không quan trọng nhưng đua tiếp sức không phải có tất cả mười hai khu vực sao?”

Nụ cười trên mặt Ngũ Khải lập tức cứng lại. Đúng thật, bàn về cứ điểm lúc này chẳng có tác dụng gì. Cái mà đội cần làm rõ phải là kế hoạch hành động cho từng người và sự phối hợp trong cả nhóm.

Anh ta liếc sang Thẩm Đương Quy. Anh không hề tính toán, ngược lại còn đáp lại bằng một ánh nhìn “đầy tin tưởng”.

Ngũ Khải: “... Được rồi, chúng ta sắp xếp lại từ đầu.”

Cuộc thảo luận lại tiếp tục náo nhiệt, mọi người vừa nói vừa vung tay loạn xạ, tranh luận hơn một tiếng đồng hồ mà chẳng tìm ra được kết luận nào đủ thuyết phục. Cuối cùng đành phải bỏ cuộc, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian.

“Chia tổ đi.” Trịnh Cảnh Sơn ngồi ở một góc khuất cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng anh ta chua chát, nói ra dường như rất khó khăn: “Miễn là luật chơi không quy định chỉ được đi một mình thì hai người đi cùng nhau vẫn tốt hơn. Dù nhìn theo hướng nào cũng hợp lý cả. Như lời người tiếp sức số 6 đội Hồng Phương nói, trận tới chắc chắn sẽ không còn cái luật cấm gây thương tích nữa.”

Mí mắt Nhạc Lượng khẽ giật, trong lòng ngầm ghi nhớ.

Không trốn tránh điểm yếu, ngã một lần rồi khôn ra một chút, chứng tỏ anh ta không phải dạng không thể giao thiệp.

Để đảm bảo lợi ích cho mình, Ninh Châu đưa ra ý kiến: “Một nam một nữ một tổ đi. Giữa nam và nữ vốn có sự khác biệt thể lực. Nếu hai nữ cùng một tổ mà gặp đối phương, cho dù bên kia chỉ có một nam thôi thì cũng khó mà đỡ nổi.”

Năm nam năm nữ, vừa hay có thể ghép cặp một một.

Mọi người vừa gật đầu thì Ninh Châu vốn quen chiếm chỗ tốt đã nhanh chóng lên tiếng, thẳng thắn nhìn về phía mục tiêu của mình: “Tôi với anh một tổ được chứ?”

Người đầu tiên bị chỉ tên Trần Thăng: “... Ừ, được.”

Cô ta mở màn lập tức khiến Tằng Dĩ Đan vốn đã nóng ruột từ lâu nhanh nhảu đi đến bên Thẩm Đương Quy: “Tôi muốn chung tổ với anh!”

Thẩm Đương Quy cũng chẳng để tâm vì cơ bản ai ở đây cũng có tố chất ngang nhau.

Mục Quế Lâm vốn tinh ý lại có ấn tượng tốt với Nhạc Lượng vì từng cùng nhau phấn đấu nên lên tiếng: “Vậy Nhạc...”

Lời còn chưa dứt thì bỗng nhiên bị Vu Mộng Lôi chen ngang, cô ta cúi đầu khẽ nói: “Tôi với anh một tổ đi...”

Vì chần chừ một nhịp mà Vu Mộng Lôi chọn chậm một bước, giữa Ngũ Khải gầy gò và Mục Quế Lâm cao lớn, cô ta đã chọn người sau.

Mục Quế Lâm: “...”

Ngay sau đó, Ngũ Khải cũng bị “chọn” mất. Ông Bạch Lộ lặng lẽ đứng sát bên cạnh anh ta.

Các cô gái không ai muốn chọn kẻ thất bại, nhất là kẻ từng xem thường họ.