Thời gian căng thẳng, không khí như đặc quánh lại. Đám người xem cũng bắt đầu thấy khó chịu thì Nhạc Lượng lên tiếng.
“Nếu tôi không muốn thì sao?”
Trần Tân Bưu nheo mắt, vẻ mặt khinh miệt xen lẫn nguy hiểm: “Vậy thì để cái thân nhỏ bé này của cô ở lại đây với tôi đi, tôi thề đấy.”
Nhạc Lượng khẽ cong ngón út, động tác như mời gọi. Trần Tân Bưu cười đắc ý, bước về phía cô: “Đúng rồi, chính là vậy. Để anh tới với em nào...”
Ngay trong giây tiếp theo, bàn tay nhỏ nhắn trắng gầy kia khẽ chạm xuống giao diện.
[Đinh!]
Nhạc Lượng nhìn gã, mặt không chút biểu cảm: “Ồ, anh đột nhiên tiến lại gần làm tôi giật mình đấy.”
“Lỗi là của anh đấy.”
Trần Tân Bưu trợn tròn mắt, khóe mắt như muốn nứt ra.
[Chúc mừng tuyển thủ số 6 đội Hắc Phương hoàn thành lựa chọn khu vực. Giao diện lựa chọn số 6 mất hiệu lực. Toàn bộ bản đồ mê cung đã được mở ra. Trận đấu này kết thúc.]
Khung cảnh băng tuyết tan biến thay bằng căn phòng ấm áp như mùa xuân. Cơ thể đông cứng của Nhạc Lượng được bao bọc trong hơi ấm, khoảnh khắc này chẳng có gì hạnh phúc hơn.
Cô kéo tấm chăn bên cạnh quấn mình lại rồi ngồi gọn trên sofa không động đậy cũng không nói một lời.
Thoải mái đấy nhưng cũng mệt lả.
Mấy người còn lại vốn chuẩn bị sẵn nụ cười chúc mừng nhưng thấy dáng vẻ này của cô liền nghẹn lại. Ninh Châu còn nhỏ giọng hừ một tiếng.
Tuyển thủ số 5 Mục Quế Lâm người có cảm tình sâu nặng nhất bước lại gần cô: “Wao, cô giỏi thật đó. Đối mặt với một tên hung dữ như vậy mà vẫn giữ được bình tĩnh.”
“Không có gì gọi là bình tĩnh cả. Đổi lại ai đứng đó thì cũng vậy thôi.”
“Ha ha.” Ninh Châu cười nhạt, giọng điệu châm chọc: “Giả tạo khiêm tốn quá mức thì chẳng phải là kiêu ngạo sao, đúng không chị gái!”
Nhạc Lượng kéo tấm chăn xuống nhìn thẳng vào cô ta.
“Tuỳ tiện gắn mác cho người khác là vô lễ đấy, em gái.”
Cả đám xung quanh sững người, màn đáp trả này quá gọn gàng, dứt khoát và không hề nương tay.
Mặt Ninh Châu đỏ bừng: “Cô!”
Ông Bạch Lộ chỉ biết trợn mắt. Người ta đã thắng một ván, kiểu gì cũng phải có thực lực, đi chọc một người như thế này đúng là não có vấn đề.
Mục Quế Lâm vội kéo đề tài quay về, khi mọi người đã ổn định chỗ ngồi, anh ta hỏi ra thắc mắc trong lòng: “Các anh giỏi vậy, có mang áo khoác lông vũ hay gì theo không?”
Trịnh Cảnh Sơn người có sức mạnh đứng đầu nhưng lại chẳng dùng được, lắc đầu: “Tôi không có.”
Ngũ Khải giải thích: “Di chuyển trong khu vực thì đúng là có thẻ trang phục.”
Tuyển thủ số 4 Trần Thăng cũng gật đầu: “Đúng vậy.”
Mục Quế Lâm nhìn sang Thẩm Đương Quy. Anh gật nhẹ. Hi vọng cuối cùng lập tức dồn về phía Nhạc Lượng.
Nhạc Lượng chỉ đáp ngắn gọn: “Có.”
Mục Quế Lâm tuyệt vọng nằm dài trên sofa như chết lâm sàng.
Để an ủi, Ngũ Khải thêm vào: “Nhưng mà để phá băng cũng phải tốn sức lắm.”
Trần Thăng cũng gật đầu: “Không dễ đâu.”
Câu chuyện này làm Nhạc Lượng thấy hơi chua xót. Cô đưa tay giơ chiếc vòng tay đánh số trên cổ tay: “Đây là công cụ duy nhất tôi có thể tìm thấy.”
Chỉ còn lại một tấm thẻ nghèo nàn nhất là ý chí, nghị lực, sự cứng rắn.
Hai người khác thoáng sững lại rồi ánh mắt họ bỗng ánh lên vẻ đồng cảm, đồng loạt cười: “Tôi cũng vậy!”
Còn một người không nói lời than vãn nào nên tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Thẩm Đương Quy.
Nào cứ nói đi, toàn là đồng đội cùng hoạn nạn. Ở đây, không ai cười nhạo ai cả.
Thẩm Đương Quy khẽ nhướn mày, đưa tay tháo tai nghe của Nhạc Lượng rồi moi ra một mảnh kim loại cùng kích cỡ từ vị trí giống hệt. Giọng anh đầy tiếc nuối: “Nhỏ quá, cầm không quen tay.”
Ngũ Khải, Trần Thăng, Nhạc Lượng: “...”
Mục Quế Lâm không xen vào vì chẳng liên quan đến anh ta, vẫn nằm đó im lặng như thóc.
Đúng vậy, đời lúc nào cũng thế tràn đầy bất ngờ, cẩu thả nhưng khi nhớ lại thì vẫn khiến người ta rùng mình.
...
Bản đồ bố cục khu vực mình đã đăng lên Weibo rồi. Mấy tấm quan trọng mọi người cứ thoải mái xem!
Mình không có hội viên nên sẽ nhịn ba ngày không đăng gì.
Có hứng thú thì ghé qua Bàn Tư cô nương.