Nhưng không ngờ rằng, cũng giống như anh ta có thể dùng chính sức nặng cơ thể để giữ thăng bằng thì người khác cũng có thể làm được.
Nhạc Lượng khẽ hạ thấp người, thân hình nhỏ gọn như một con cá trơn tuột. Chỉ cần ngón tay đối phương vừa chạm được một chút đã nhanh chóng lách sang bên cạnh, kéo giãn khoảng cách. Tuy cô không giỏi xác định phương hướng nhưng điều đó không có nghĩa là cô không có cảm giác cân bằng.
Nếu không phải vì người nhà không đành lòng, có lẽ từ nhỏ cô đã bị đội tuyển thể thao chọn đi mất rồi.
Đối đầu trực diện với một tảng đá lớn thì không thể nhưng muốn né tránh cũng không khó.
Cô xoay người, nhấc chân ngả ra sau, thân thể lảo đảo như sắp ngã nhưng cuối cùng vẫn không ngã xuống. Trần Tân Bưu lao vào hai lần đều không thành công, gương mặt thô bạo cuối cùng lộ rõ nguyên hình, gã tức giận gào lên: “Lại đây đi!”
Nhạc Lượng có sợ hãi nhưng không hề lùi bước. Ngược lại trong sự ngạc nhiên của gã, cô lao thẳng về phía người đàn ông cao to kia. Nắm bắt khoảnh khắc Trần Tân Bưu vì bất ngờ mà hơi khựng lại, cô khẽ hạ thấp người dùng gậy tiếp sức quét mạnh xuống mu bàn chân gã.
Bị đánh trúng bất ngờ, cơ thể Trần Tân Bưu trong nháy mắt mất kiểm soát, lý trí vỡ vụn, cả người đổ nghiêng sang một bên. Khi gã ngã xuống đất, tiếng động vang lên như cả bức tường thành sụp đổ.
Nhạc Lượng khẽ hoảng nhưng vẫn kịp lấy lại nhịp, vội lao về phía điểm đánh dấu ở bên kia.
Đánh nhau chỉ là thủ đoạn. Mục tiêu thật sự là tìm giao diện mới, cô chưa bao giờ quên.
Bóng dáng cô thu nhỏ lại trên màn hình, cuối cùng hiện rõ ràng ngay trước mắt mọi người.
Trên màn hình LED, nét mặt mỗi người đều khác nhau, vừa hoang mang vừa phấn khích, một màn đặc sắc.
Tuyển thủ số 2 Ngũ Khải, cứng đờ quay sang hỏi Thẩm Đương Quy – người đầu tiên chọn Nhạc Lượng: “Anh biết trước rồi à?”
Thẩm Đương Quy ra vẻ kinh ngạc: “Không biết nha.”
Sự thể hiện của Nhạc Lượng vượt ngoài dự đoán nhưng lý do anh chọn cô không phải vì chuyện này.
Anh chỉ đơn giản là thấy cô... Chướng mắt mà thôi.
“May mà lúc đó chúng ta đều chọn cô ấy vào. Nếu đổi thành bất kỳ ai trong đám con gái thì cũng chẳng bằng được đâu.” Tằng Dĩ Đan làm bộ như kiểu “thật may mắn, thật hạnh phúc” khiến cả đám đàn ông nổi da gà. Ngay cả Trịnh Cảnh Sơn – người đang co rúm như đã chết trong góc cũng không ngoại lệ.
Thẩm Đương Quy nghĩ lại mới phát hiện ra Nhạc Lượng thật ra vẫn có ưu điểm.
Ít nhất nói chuyện cũng còn bình thường.
Cô không biết rằng từng hành động của mình đều bị mọi người bên ngoài nhìn rõ trên màn hình. Nhạc Lượng sau khi hạ gục Trần Tân Bưu thì kẹp gậy tiếp sức vào nách, thở ra một hơi rồi dùng tay xoa mạnh lên mặt.
Tai nghe sau lần trao gậy đã thành cái chụp tai không còn khít nữa chỉ như tấm che hờ hững mang lại chút xíu ấm áp cho đôi tai lộ ra ngoài.
Tính sơ sơ thì dấu chân của cô đã dẫm gần hết một nửa khu vực thi đấu.
Cô đổi gậy tiếp sức sang tư thế cầm gậy dài, nhún chân một cái rồi lại tiếp tục chạy.
Thật không thể tin nổi.
Khi bức tường băng trong tầm nhìn lần đầu hiện ra độ cong, tim Nhạc Lượng chợt nhảy dựng. Cô linh cảm rằng đời vận động viên của mình sắp kết thúc ở đây.
Mà giác quan thứ sáu của phụ nữ chưa bao giờ phản bội họ.
Một màn hình vuông cạnh 1m phát sáng màu bạc, cao khoảng 1m2 lặng lẽ bật lên, đứng đó chờ sẵn ở giữa quảng trường mê cung rộng mở.
Nhạc Lượng bước đến trước giao diện. Trong 12 khu vực, 5 khu đã tối đen. Cô không biết đó là đồng đội bị loại hay đối thủ bị loại. Nhìn tới nhìn lui, cuối cùng cô định chọn bừa một khu ở rìa ngoài.
“Nếu cô nhấn xuống, cô sẽ hối hận.”
Ngón tay Nhạc Lượng khựng lại trên màn hình, thong thả ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở nặng nề của Trần Tân Bưu. Gã đứng ở giao lộ phía đối diện cách cô chưa đến 5 mét.
Đến nhanh thật.
“Đúng vậy, trận này tôi không thể làm gì cô. Nhưng trận sau thì sao? Tôi đảm bảo, trận sau sẽ chẳng còn cái luật chó má nào cấm gây thương tích nữa đâu.”
Thấy động tác của Nhạc Lượng khựng lại, gã hài lòng tiếp tục dụ dỗ: “Nếu cô chịu từ bỏ trận này, nhường quyền chọn cho tôi. Tôi hứa lần sau chúng ta gặp lại, bất kể là ai trong đội của tôi cũng sẽ không làm khó cô.”
Nhạc Lượng im lặng dường như đang suy nghĩ.
“Trời ạ, chẳng lẽ cô ấy định đồng ý thật à? Sao có thể như vậy được!” Bên ngoài màn hình, Ninh Châu hét lên.
Vu Mộng Lôi nắm chặt cổ áo mình, trái tim cũng run lên: “Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, đối thủ nhìn quá đáng sợ...”
Tằng Dĩ Đan thì bĩu môi: “Thế thì cũng chẳng còn chút trách nhiệm nào luôn.”