Chương 50: Cuộc đua tiếp sức

Quy tắc trò chơi không thể phá vỡ nhưng lại có thể lợi dụng.

Quy tắc chỉ cấm người chơi không được trực tiếp tấn công gây thương tích cho nhau nhưng không hề cấm việc dùng những cách khác để gây khó dễ. Nói cách khác, miễn là không làm đối phương bị thương thì bất kỳ thủ đoạn nào khác cũng đều hợp lệ.

Đáng thương thay tuyển thủ số 3 đội Hồng Phương không hề đề phòng bị Thẩm Đương Quy kẹp chặt hai chân. Vì mặt băng quá trơn nên không nhảy được lại quá lạnh nên bò cũng không xong. Cuối cùng chỉ có thể từng chút từng chút trượt ra khỏi khu số 3. Trong lúc vội vàng còn mấy lần ngã nhào, toàn thân bầm tím.

Khoảng cách để chạm tới cột tiếp sức còn tám phần mười, đồng hồ đếm ngược trong lòng Nhạc Lượng nhắc nhở cô như thế.

Vừa nãy nhìn giao diện, cô thấy trong khu vực thứ 5 xuất hiện một điểm đỏ đang di chuyển đến gần. Đối phương cũng đã thành công nhận gậy và xuất phát rồi.

Nếu Thẩm Đương Quy có thể ngáng chân khiến đối phương liên tiếp thất bại ba vòng thì cũng có nghĩa là đối phương có khả năng phải dừng bước ngay tại đây.

Trước mắt rõ ràng có một kẽ hở, cô hít sâu một hơi.

Dựa vào bố cục đã mở có thể đoán được diện tích mỗi khu cũng không lớn. Trong điều kiện không quay lại lối cũ, chưa đến mười phút đã có thể vòng quanh một vòng. Đối thủ số 6 đội Hồng Phương và cô gần như xuất phát cùng một điểm, chỉ khác nhau ở phía đối diện của bức tường băng. Vì công bằng, hai người đều có cùng một hướng rẽ đầu tiên.

Cô đã đánh dấu rất rõ ràng. Nếu là người số 6, chắc chắn sẽ không chọn đuổi theo cô mà sẽ đi hướng còn lại. Bởi vị trí giao diện không cố định, nếu cứ theo sau mà không gặp được thì chẳng bằng đi lối khác để thử vận may.

Hiện tại con đường cô đi đã bắt đầu xuất hiện trùng lặp, chứng tỏ khả năng cao người số 6 đã chọn lối kia và có thể tìm được giao diện. Vì các đoạn đường quá giống nhau, cô hoàn toàn không thể xác định khoảng cách hiện tại của mình với điểm xuất phát là bao xa.

Cô và người đó có va chạm cũng không sao nhưng nếu người đó tìm được giao diện trước thì hậu quả mới thật sự nghiêm trọng.

Trong lòng cuống lên, Nhạc Lượng đập tay vào góc tường bên sườn rồi lao thẳng về phía trước.

Hy vọng còn kịp.

... Cái thứ 6.

Cô tổng cộng đánh dấu 23 điểm, hiện tại mới chỉ tìm được 6. Cô cau mày, thầm chửi thề: “Rốt cuộc cái giao diện khốn kiếp bị nguyền rủa này ở đâu chứ?”

“Ồ?”

Âm thanh vang lên từ phía sau giống như nổ ngay bên tai. Sống lưng Nhạc Lượng cứng đờ, cô đột ngột quay đầu lại.

Trong lòng cô khẽ thầm: Cuối cùng cũng đến rồi.

Khuôn mặt thô kệch kia hiện đầy vẻ chân thành khi cười để lộ hàm răng lạnh lẽo như lưỡi dao. Ký ức mới mẻ lại ùa về.

Bàn tay to lớn từng vung lên tát ngã một người phụ nữ!

Người đàn ông cao to cũng hơi bất ngờ. Ngoại hình của Nhạc Lượng vốn quá đặc biệt, chỉ cần gặp một lần thì hầu hết mọi người đều nhớ kỹ. Dù khi đó cô chưa từng nói chuyện với anh ta, nhưng vẫn để lại ấn tượng sâu sắc.

Anh ta cười hiền lành: “Đúng là có duyên thật, lại gặp ở đây.”

Nhạc Lượng lạnh nhạt cảnh giác: “Hân hạnh.”

“Hà hà, nếu đã có duyên thì đi cùng nhau đi? Một mình ở nơi này chắc cũng sợ lắm nhỉ?” Ánh mắt anh ta lóe lên tia nham hiểm, khóe miệng nhếch một nụ cười gợi cảm giác dơ bẩn: “Nhưng yên tâm, anh sẽ che chở cho em.”

“Cảm ơn, không cần.”

“Tin anh đi.” Giọng nói vốn đã vang như sấm nay lại càng dày và trầm hơn. Anh ta mỉm cười: “Em sẽ cần thôi.”

Trong đời Nhạc Lượng, cô ghét nhất ba kiểu người. Một loại ỷ mạnh hϊếp yếu, một loại tự cho mình là đúng, một loại khinh thường người khác.

Người này vừa xuất hiện đã hội tụ đủ cả ba.

Cô không giấu nổi sự chán ghét trong mắt liền xoay người định bỏ đi. Nhưng đối phương quả thật là một kẻ tiểu nhân. Thấy cô muốn rời đi, lập tức anh ta ra tay chộp về phía cô.

Thân hình lao tới như một tảng đá khổng lồ lăn xuống từ đỉnh núi, ầm ầm nặng nề. Có lẽ nhờ trọng lượng lớn và ma sát mạnh, anh ta không hề trượt chân, tốc độ cũng không chậm chút nào. Bàn tay to lớn sắp rơi xuống vai Nhạc Lượng.

Theo quy tắc, anh ta ra tay tất nhiên không phải để đánh mà là để bắt lấy cô sau đó giam cô lại.

Với cơ thể đồ sộ như vậy chỉ cần một mảnh quần áo thôi cũng đủ trói chặt khiến cô không thể cử động.

Trần Tân Bưu vốn định tính toán như vậy.