Chương 5: Tấm thẻ đầu tiên

Nhạc Lượng mở cửa ra lập tức cảm nhận được luồng gió biển mằn mặn mang theo mùi tanh nồng len lỏi vào phòng.

Cô ngồi im trước bàn một lúc, nghe thấy bên ngoài lại bắt đầu ồn ào náo nhiệt.

Mọi người chủ động tụ tập, phối hợp ăn ý như thể đã quen thân từ lâu.

Quả đúng như câu “ba anh thợ giày hơn một Gia Cát Lượng*”.

*Ba anh thợ giày hơn một Gia Cát Lượng nghĩa là trí tuệ tập thể của nhiều người bình thường có thể vượt qua trí tuệ của một cá nhân xuất sắc.

Nhạc Lượng đang định đứng dậy ra ngoài xem tình hình thì một ánh sáng chói loá bất ngờ loé lên khiến cô tạm thời mất đi thị lực. Khi ánh sáng dịu lại, cô từ từ mở mắt ra.

Giữa không trung lơ lửng một tấm thẻ trong suốt, lấp lánh như pha lê, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Nhạc Lượng đưa tay ra, tấm thẻ nhẹ nhàng rơi xuống lòng bàn tay cô. Ánh sáng tan đi để lộ những hoa văn tinh xảo ở mặt sau. Cô lật thẻ lại thấy ở mặt trước có một hàng chữ nhỏ: Phòng số 1098, đi thẳng 100 mét.

Phòng 1098 nằm sát bãi biển. Nếu đi thêm 100 mét nữa... Chẳng phải sẽ ra giữa biển sao?

Cái trò gì thế này?

Nhạc Lượng tiện tay ném tấm thẻ sang một bên. Đúng lúc ấy bên ngoài vang lên những tiếng reo hò kinh ngạc.

“Trời ơi, mười cân bột mì làm bánh đây này!”

“Ớ, thẻ của tôi là một lít mứt dâu nè!”

“Hai chai rượu vang đỏ luôn...”

“Gì mà kỳ vậy trời? Thẻ của tôi là một cây xiên bắt cá?”

Vừa nghe xong Nhạc Lượng lặng lẽ nhặt lại tấm thẻ, đọc kỹ dòng chữ lần nữa rồi quyết định đi ra biển xem sao.

Vừa bước ra khỏi cửa, cô bị người hàng xóm bên cạnh gọi lại. Đó là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, tóc húi cua, mặt chữ điền, lông mày rậm, toát lên vẻ chính trực.

“Cháu gái, cháu bao nhiêu tuổi rồi? Đừng sợ nhé, cần giúp gì thì cứ tới tìm chú!” Người đàn ông trung niên vỗ ngực, trịnh trọng giới thiệu: “Chú tên Viên Phương, trước đây từng làm cảnh sát.”

Nụ cười chân thành của ông khiến người khác cảm thấy an tâm.

Nhạc Lượng gật đầu: “Chào chú, cháu là Nhạc Lượng.”

Viên Phương cười lớn rồi đi thẳng vào vấn đề: “Cháu nhận được thẻ chưa? Được cái gì thế? Thẻ của chú là mười cân mì sợi.”

Nhạc Lượng khá thích cách nói chuyện của ông. Dù mỗi lần hỏi luôn kèm theo hai ba vấn đề nhưng ông đều tự giới thiệu thông tin của bản thân trước khiến người nghe cảm thấy an toàn và dễ gần.

“Cháu có nhận được thẻ nhưng chỉ thấy một dòng thông tin. Có lẽ phải đến nơi được chỉ định mới biết trong đó có gì.”

Nhạc Lượng cầm thẻ đi xuống cầu thang: “Tạm biệt chú.”

Viên Phương gãi đầu. Con bé này sao cứ có khí chất lao thẳng không ngoái đầu lại thế này...

“Ê khoan đã, để chú đi cùng cháu!”

Nhạc Lượng cũng không từ chối, chỉ im lặng đi trước. Chiếc váy bay nhẹ trong gió, bước chân cô nhanh nhẹn.

Hơn mười phút sau, cả hai đã đi tới bãi biển. Dựa vào phán đoán cô nhanh chóng tìm thấy phòng số 1098. Đứng trước cửa phòng, cô chỉnh lại hướng đi.

Còn 100 mét nữa.

Đột nhiên cánh cửa phía sau mở mạnh ra làm cô ngã nhào xuống đất.

Viên Phương đứng cách đó ba mét, giơ tay ra hiệu “không liên quan tới chú”.

Còn người đàn ông đang nắm tay nắm cửa thì sững sờ: “...”

Nhạc Lượng cảm thấy đầu gối và cánh tay đau nhức. Cô khó khăn đứng dậy nhìn chằm chằm vào thủ phạm. Đó là một người đàn ông có đôi mắt phượng hẹp dài, ánh mắt loé lên nét tinh nghịch.

Anh ta nhếch môi nói: “Do cánh cửa đó.”

“... Ồ.”

Nhạc Lượng nhìn khoảng cách giữa mình và cánh cửa rồi cúi người phủi bụi trên váy. Sau đó chỉnh lại hướng đi lần nữa, vừa đếm bước vừa đi thẳng ra biển.

Người đàn ông mắt phượng đứng dựa vào khung cửa rồi nhướng mày. Còn Viên Phương thì thở dài một hơi.

Lúc này nước biển đã ngập tới ngang eo cô, phần đuôi tóc cũng bị thấm ướt hơn nửa.

Người đàn ông mắt phượng hứng thú nhìn theo bóng dáng cô ngày càng đi sâu xuống biển. Anh ta quay sang hỏi người bên cạnh cũng đang nhìn cô: “Chú, cô ấy định làm gì vậy?”