Chương 49: Cuộc đua tiếp sức

Thông báo phát ra.

[Chúc mừng tuyển thủ số 3 đội Hắc Phương đã dẫn đầu hoàn thành khu vực lựa chọn, giao diện lựa chọn số 3 mất hiệu lực, bản đồ mê cung số 3 đã mở hiển thị.]

[Chúc mừng tuyển thủ số 4 đội Hắc Phương đã dẫn đầu hoàn thành khu vực lựa chọn, giao diện lựa chọn số 4 mất hiệu lực, bản đồ mê cung số 4 đã mở hiển thị.]

[Chúc mừng tuyển thủ số 5 đội Hắc Phương đã dẫn đầu hoàn thành khu vực lựa chọn, giao diện lựa chọn số 5 mất hiệu lực, bản đồ mê cung số 5 đã mở hiển thị.]

Phản công thành công!

Nhạc Lượng không biết Thẩm Đương Quy đã xoay chuyển cục diện bằng cách nào. Nhưng khi thông báo phát ra ngay cả trong không khí lạnh lẽo băng giá này trái tim cô cũng nóng bừng, mồ hôi tay túa ra.

Tuyển thủ số 5 là một người đàn ông đeo kính. Trông anh ta chẳng hề có vẻ thư sinh nho nhã, trên người quấn một tấm thảm lông dê, dáng vẻ thô kệch lực lưỡng, giọng nói sang sảng.

Anh ta còn an ủi cô: “Không sao đâu. Hiện tại chúng ta đã thắng ba ván, cho dù trận này cô có thua cũng chẳng ảnh hưởng gì, coi như hòa là được.”

Nhạc Lượng miễn cưỡng cong môi cười rồi cầm lấy gậy tiếp sức bước lên đường đua.

Số 5 nhìn bóng dáng cô bị bọc kín như quả cầu tuyết. Vậy mà di chuyển vẫn linh hoạt liền gãi gãi đầu, thầm nghĩ: Sao số 4 với cô gái này đều có thêm đồ mặc chống lạnh còn toàn đồ dày dặn, may mắn đúng là tốt thật...

Nhạc Lượng đi không nhanh nhưng vô cùng cẩn thận. Mặt băng trơn trượt, mỗi bước đi đều có thể té ngã. Ban đầu cô còn bám vào tường mà đi vì từng nghe người ta nói. Khi vào mê cung thì cứ men theo một bên hoặc luôn đi bên trái, hoặc luôn đi bên phải sẽ giảm khả năng quay lại lối cũ.

Đáng tiếc vừa quẹo hai ngã rẽ cô đã thấy rối tung, từng bước đi đều nghi ngờ bản thân đã đi qua đoạn này rồi, càng đi càng mất niềm tin.

Cô thậm chí còn muốn quay lại thử đi lối ngược bên kia.

Nhưng như thế này thì không ổn.

Nhạc Lượng đặt tay lên bức tường băng, lại ước lượng gậy tiếp sức trong tay thấy nó vẫn chắc chắn.

Đến ngã rẽ tiếp theo, cô không hề do dự giơ gậy thật cao lên đập mạnh xuống! Rồi lại nhấc lên, tiếp tục đập một nhát nữa!

Tiếng đập nặng nề vang vọng, góc cạnh băng bị đập ra từng mảng vụn trắng. Tuy chưa tạo được vết nứt lớn nhưng dấu vết đó cũng đủ để nhận ra đoạn đường mình đã đi.

Cô vừa đi vừa lướt bước chân ngày càng nhanh, trên băng di chuyển vững vàng, mũi chân hơi nhấc lên, cả người lướt đi linh hoạt, cuối cùng thuận lợi sang được một phía khác.

Bên phía đội Hồng Phương gần như phát điên, áp lực chờ đến lượt tuyển thủ số 6 khiến tóc gáy dựng đứng.

Anh ta vốn có dáng người như cọc sắt, cổ còn to hơn cả bắp đùi người bình thường, áo lông vũ dày cộp cũng không che nổi cơ bắp cuồn cuộn. Hai bàn tay to nặng trịch buông hai bên hông. Thế nhưng khuôn mặt lại hiền hậu chất phác trái ngược hẳn với thân hình dữ dằn.

Đôi mắt anh ta không chớp nhìn chằm chằm vào bản đồ công khai, thấy chấm đỏ đại diện cho đối thủ đang áp sát vị trí mình. Đôi môi dày khẽ cọ xát rồi nhổ phịch một cục đờm.

“Phụt.”

Không lệch chút nào vừa khéo bắn trúng người một người đàn ông da ngăm gầy nhưng rắn chắc đang bước đến. Nhìn đối phương ngẩn ra, anh ta liền nở nụ cười chất phác đầy áy náy.

“Ui, đúng là trùng hợp quá.”

Người đàn ông gầy rắn chắc khẽ giật giật khóe miệng, gương mặt thoáng vặn vẹo trong một giây rồi nhanh chóng đè nén, cúi đầu nói nhỏ: “Anh Bưu, gậy tiếp sức thứ ba xảy ra sự cố, cậu ta bị người khác ngáng chân.”

Người đàn ông cao to rút gậy tiếp sức ra, ánh mắt thoáng lóe lên tia tàn nhẫn.

Anh ta liếʍ môi.

“Cầu nguyện đi. Lượt này tốt nhất là chúng ta thắng.”

...

Cái khu vực lựa chọn này tôi có vẽ sơ đồ nhưng không biết phải chia sẻ cho mọi người xem kiểu gì!