Chương 48: Cuộc đua tiếp sức

Thẩm Đương Quy tháo tai nghe, động tác chậm rãi. Anh nhẹ nhàng gập phần tai bên trái lại sau đó buông xuống thẳng tắp, mất hết độ đàn hồi. Dùng tay cân đo thử, tai bên phải rõ ràng nặng hơn so với bên trái.

Ngón tay thon dài gõ mấy cái lên mặt tai nghe rồi rút ra một mảnh kim loại dài 4 cm, dày chừng 1 mm hiển nhiên không thuộc về linh kiện bên trong tai nghe.

Rất cứng, rất lạ.

Dòng chảy thời gian trong mê cung như mờ đi. Không rõ đã qua vài phút hay mấy chục phút, giọng nói của hệ thống lại vang lên. Số 0000 vẫn tận tụy làm việc như thường.

[Chúc mừng tuyển thủ số 1 của đội Hồng Phương đã dẫn đầu hoàn thành khu vực lựa chọn. Giao diện mê cung khu số 1 đóng lại, bố cục mê cung khu số 1 đã được mở hiển thị.]

“Không, không thể nào!” Mắt Trịnh Cảnh Sơn đỏ ngầu gần như trợn trừng. Anh ta lại phát điên lao đi.

Anh ta không thể thua. Anh ta tuyệt đối không thể thua loại người này!

“Bình tĩnh lại! Khoảng cách giữa anh với tôi rất gần, mau tới đưa gậy cho tôi. Chúng ta vẫn còn cơ hội!” Trong tai nghe, đồng đội nhìn chấm đỏ trên bản đồ giao diện khu số 1 trước mặt mình đột ngột biến mất liền vội vàng gọi.

“Không! Không!”

Trịnh Cảnh Sơn gào thét nhưng lại trượt chân ngã nhào trên mặt băng.

Mười phút sau, tuyển thủ số 2 Ngũ Khải lấy được gậy tiếp sức. Anh ta không nói thêm câu nào bỏ mặc Trịnh Cảnh Sơn đang ngơ ngác thất thần.

Trong tai nghe vang lên tiếng điện lưu nhảy tách tách, kết nối thông.

Thẩm Đương Quy quấn chặt áo lông vũ, hơi nheo mắt lại: [Làm phiền anh, ưu tiên đến tìm tôi trước.]

Âm thanh của anh xuyên qua lớp điện lưu méo mó, giọng trầm thấp lạnh lẽo, thấm xuống tận đáy lòng.

Ngũ Khải cau mày: [Nơi này là mê cung. Tôi đi tìm anh hay tìm khu vực ngẫu nhiên thì khác gì nhau?]

[Khác. Vừa rồi lúc công bố bố cục khu số 1, hệ thống không chỉ công bố riêng khu đó mà còn hiển thị cả bố cục tổng thể. Đây là mê cung hình đường băng vòng tròn, chia thành sáu đoạn. Khu số 1 có khúc cua cộng thêm một đoạn thẳng, còn khu số 2 chỉ là đường thẳng đơn thuần dễ đi hơn nhiều. Anh cứ chạy thẳng vào trong tìm tôi sẽ dễ hơn so với mò tìm khu ngẫu nhiên.]

[Tôi thừa nhận anh nói có lý. Nhưng vẫn là vấn đề đó, đây là mê cung. Chẳng lẽ tôi bỏ ván này thì mấy vòng đấu nữa cũng mất luôn sao?]

[Tôi có cách. Huống chi bây giờ cục diện thế này... Anh đang chậm hơn đối thủ số 2 ít nhất tám phút.]

Ngũ Khải siết chặt gậy tiếp sức, nghiến răng: [Được, cược một lần!]

Trong tai nghe vang lên tiếng cười khẽ: [Đừng bi quan thế. Biết đâu trên đường tìm tôi, anh lại thuận tiện phát hiện luôn khu vực ngẫu nhiên.]

Ngũ Khải hoàn toàn không thấy buồn cười. Anh ta gần như sắp khóc.

Mới vào đã thua liền hai trận, vòng sau còn phải trông chờ vào một cô gái yếu ớt mỏng manh... Thật sự không muốn chơi nữa.

Khi anh ta đuổi kịp và đưa gậy tiếp sức cho người đàn ông mắt phượng. Trước thông báo của hệ thống 0000, anh ta gần như mừng đến phát khóc.

“Người anh em, xin anh... Làm ơn đấy...”

Thẩm Đương Quy hất gậy tiếp sức lên, xoay một vòng đẹp mắt rồi mới nắm chặt trong tay, vặn vẹo khớp xương cho giãn gân cốt.

“Được rồi.”

Mười phút sau, thông báo chúc mừng đội Hồng Phương lại vang lên.

[Chúc mừng tuyển thủ số 2 của đội Hồng Phương đã dẫn đầu hoàn thành khu vực lựa chọn. Giao diện mê cung khu số 2 đóng lại, bố cục khu số 2 đã được mở hiển thị.]

Mười lăm phút sau nữa, Thẩm Đương Quy thuận lợi tìm được giao diện lựa chọn, ung dung xoay nhẹ gậy tiếp sức trong tay.

Trên sân có tổng cộng mười hai khu vực từ A đến L, lớn nhỏ hình dáng khác nhau ghép thành một hình vuông. Vành ngoài là sáu khu: A, B, D, L, J, H. Trong đó B lớn nhất, J nhỏ nhất. Vành thứ hai gồm năm khu: G, C, E, K, I. Ở giữa cùng là khu F.

Khu G nối liền A, B và F. Khu C tiếp giáp B, F, E, D. Khu E nằm giữa C, D và K. Khu K dính với E, L, I. Khu I là khu duy nhất không có hình tam giác mà mang dạng chữ W tiếp giáp F, H, J, K.

Khu F và B hiện tại đã bị loại khỏi lựa chọn. Thẩm Đương Quy cầm gậy tiếp sức trong tay, cuối cùng dừng lại ở khu I.