Chương 45: Cuộc đua tiếp sức

[Trận đấu thứ hai là Ngọn lửa tiếp sức, khu vực thi đấu sẽ được chọn ngẫu nhiên trên bản đồ. Quy tắc cụ thể sẽ được công bố ngay trước khi trò chơi bắt đầu.]

[Còn trận đấu đầu tiên sẽ mở ra sau mười phút nữa. Mọi người hãy quyết định tuyển thủ tham gia tiếp sức.]

Mười người chỉ chọn sáu, không phải tất cả đều được tham dự.

Ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn về phía chiếc sofa mềm mại, tấm thảm lông ấm áp và bàn đồ ăn phong phú rồi lại đưa mắt nhìn nhau.

Dựa vào đâu mà có người phải vắt kiệt sức thi đấu, còn có người lại được ngồi yên hưởng thụ?

Người mở miệng đầu tiên là người đàn ông cường tráng từng càu nhàu lúc đầu. Anh ta đứng dậy: “Tôi nói thế này nhé, năm người đàn ông chúng tôi đều phải ra sân. Không lẽ để mấy cô suốt ngày động tí là khóc lóc đi thi à? Các cô có ra được hay không cũng khó nói. Lỡ các cô lạc đường hay gặp chuyện, thiệt hại cuối cùng vẫn là chúng tôi.”

Lời anh ta nói đúng trọng tâm. Đám đàn ông vốn bất mãn nhưng cũng chẳng ai phản bác. Tuy chưa rõ thua cuộc sẽ phải chịu hậu quả gì, nhưng nhìn vòng chơi Khu công nghiệp tàn khốc kia thì cũng có thể đoán được chẳng dễ dàng gì.

“Nhưng mà mới có năm người thôi, còn thiếu một người nữa thì sao?”

Ánh mắt mọi người lập tức dồn hết về phía năm cô gái. Các cô gái cũng chỉ biết nhìn nhau, thầm mong có ai đó chịu đứng ra.

Vốn dĩ Nhạc Lượng là người nên chủ động tham gia vì dù sao cô cũng tự nguyện bước vào trò chơi này. Nhưng đây là thi đấu đồng đội mà vị trí thứ sáu lại đồng nghĩa với việc phải gánh một trách nhiệm cực kỳ lớn. Cô đồng ý tham gia là một chuyện, còn có đủ năng lực hay không lại là chuyện khác.

Cô không biết đi mê cung, thậm chí ngay cả loại mê cung đơn giản trong công viên giải trí cô cũng có thể lạc hàng giờ không tìm được lối ra.

Các cô gái đều im lặng.

“Nếu không quyết định được vậy thì chọn cách dân chủ nhất, bỏ phiếu. Ai được nhiều phiếu nhất sẽ ra thi đấu. À tất nhiên để tôn trọng quyền lợi mỗi người, các cô cũng có quyền bỏ phiếu.” Thẩm Đương Quy nhướng mắt, giọng nhàn nhã: “Không có giấy bút thì cứ trực tiếp chỉ tay xác nhận.”

Nhạc Lượng nheo mắt lại vừa hay bắt gặp ánh nhìn mỉm cười của anh: “Tôi bỏ cho vị... Tiểu thư này.”

Lon gạo ân, gánh gạo thù.*

*Một chút ơn nhỏ như lon gạo thì phải ghi nhớ, trọn đời đền đáp. Còn khi mang thù hận, dù nặng như gánh gạo thì cũng nên quên đi, đừng chất chứa.

Ơn gì gạo, thì phải trả bằng gạo.*

*Đã nhận ơn thì phải báo đáp đúng mực, không thể làm ngơ.

Hình tượng “nhân tài” của anh trong mắt cô tiêu tan.

Người đàn ông cường tráng ban nãy nhìn cánh tay gầy guộc, đôi chân mảnh khảnh của Nhạc Lượng. Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp trời ban của cô vẫn không kìm được nghi ngờ: “Cô ấy... Có làm được không?”

“Tôi chỉ mới bỏ một phiếu thôi mà.” Thẩm Đương Quy nhún vai.

Ý rất rõ ràng, quyền quyết định không nằm ở một người mà là ở tất cả mọi người.

Trong tiềm thức của đàn ông vẫn nghiêng về những cô gái có nhan sắc. Còn mấy cô gái khác cũng chẳng ai đặc biệt khỏe mạnh, đều có vóc dáng mảnh mai. Nói cách khác, ai cũng có khả năng bị gọi tên.

Đúng lúc này, cô gái ở góc xa nhất vốn cũng là người bị đàn ông đánh giá nhiều nhất bỗng giơ ngón tay, dứt khoát chỉ về phía Nhạc Lượng. Nhưng ánh mắt cô ta lại nhìn về một cô gái khác.

“Tôi cũng chọn cô ấy!”

Xin lỗi nhưng cô ta phải tự cứu mình trước.

Đây không còn là thời đại yên bình nữa. Sau khi trải qua trò chơi sinh tử, các cô gái đã chẳng còn giữ được sự ngây thơ trước kia. Họ nhanh chóng nhận ra sự tàn khốc ẩn trong những toan tính.

Thuật toán này quá đơn giản. Đàn ông đã có một người chọn Nhạc Lượng. Chỉ cần bốn cô gái còn lại cùng đồng lòng, tất cả bọn họ sẽ thoát thân an toàn.

Các cô gái nhìn nhau trao đổi bằng ánh mắt rồi cuối cùng đồng loạt cắn răng đẩy Nhạc Lượng ra trước.

Người khởi xướng Thẩm Đương Quy khẽ cong môi.

Cục diện đã định.

Trò chơi quyền lực đã an bài.