Chương 43: Đảo An Toàn

Trong căn phòng chật chội ngột ngạt Lư Lâm vẫn giữ được cái đầu tỉnh táo. Anh ta mỉm cười, giọng nhẹ nhàng đưa ra lời mời: “Nhạc Lượng, tôi hy vọng cô có thể gia nhập đội chúng tôi. Có cô và Đạt Đạt ở...”

Anh ta cố ý ngừng lại rồi xoay người nhìn về hai người Hoàng Ngải Lí và Hoàng Ái Lệ gặp trước khi vòng chơi kết thúc: “Đương nhiên, cũng rất hoan nghênh hai người gia nhập. Hợp tác cùng chiến thắng.”

Nói xong anh ta cố tình bỏ qua nhóm bốn người của Viên Phương coi như họ không tồn tại.

Những người này chính trực quá mức, Lư Lâm cũng không dám gây chuyện nhiều. Nhưng giống như anh ta chướng mắt nhóm Viên Phương, thì Viên Phương cũng cau mày cảm thấy Lư Lâm toát ra toàn khí chất ranh mãnh.

Hai bên đồng thời nhìn về phía Nhạc Lượng. Bị đặt ở giữa hai bên nhưng cô chỉ lắc đầu không nhận lời bên nào rồi thẳng thắn đuổi người.

“Xin mời về hết đi. Tôi rất mệt muốn nghỉ ngơi.”

Thái độ khách sáo nhưng xa cách. Hoàng Ái Lệ mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng cuối cùng im lặng chỉ kéo Trần Đạt Đạt còn lưu luyến đi theo mình.

“Cố gắng nghỉ ngơi, mai tôi lại đến thăm.”

Trước nay Lư Lâm rất biết chừng mực. Nghe thấy trong giọng nói của cô chẳng còn đường lui, anh ta lập tức hiểu ý vui vẻ rời đi chẳng mảy may bận tâm chuyện vừa lộ mặt.

Cuối cùng là Viên Phương.

“Đợi cháu nghỉ ngơi xong, chúng ta bàn tiếp.”

Ông không kìm được lại muốn xem cô như con gái mà đối xử. Nhưng nếu cô đã nói muốn nghỉ, ông cũng chẳng tiện nhiều lời. Chỉ lặng lẽ nhìn cô thật sâu thêm một cái rồi dẫn đồng đội rời đi.

Người đến đông như nước chảy, đi cũng nhanh như thủy triều.

Rốt cuộc căn phòng mới yên tĩnh. Nhạc Lượng đóng cửa rồi ngã người xuống giường.

Mệt mỏi quá.

Chỉ muốn ngủ một giấc chẳng còn dậy nữa.

...

Ánh mặt trời, bờ cát, sóng biển.

Nửa cơ thể người đàn ông vùi trong cát như thể chôn xuống mồ.

Cách đó không xa đám người tụm năm tụm ba. Lần đầu tiên xuất hiên trên đảo, họ cũng chia thành từng nhóm nhỏ như vậy nhưng bản chất lại khác nhau. Mười ngày trước họ chỉ đứng chung một chỗ. Mười ngày sau họ đã biết gắn kết lại thành đội ngũ.

Khả năng thích ứng của con người khiến họ có thể sống tốt ở bất cứ nơi nào.

Người, đúng là linh vật của vạn vật.

Dưới chiếc khăn lông vang lên tiếng cười nhạt không kìm nén được.

Từ cục diện quần chúng chia cắt cho đến khi thiên hạ thống nhất phải cần thêm bao nhiêu vòng trò chơi nữa đây?

Chiếc khăn bị kéo lên làm ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến anh theo phản xạ nhắm mắt lại.

“Quấy rầy rồi.”

Thẩm Đường Quy hé mắt nhìn người tới, cười nhạt: “Không tiễn.”

Nhạc Lượng gấp chiếc khăn tắm thành bốn, chỉnh lại váy rồi ngồi xuống bên cạnh anh, mắt nhìn về mặt biển lấp loáng gợn sóng.

Thẩm Đường Quy vươn tay định lấy lại chiếc khăn nhưng vì tư thế bất lợi, để mặc cho cô giành trước đặt nó sang bên khác tạo thành khoảng cách giữa hai người.

Thẩm Đương Quy: “... Nói đi.”

“Cho tôi một chút đồ ăn. Mười ngày sau trả lại.”

“Không cho.”

“Tính cả lãi.”

“Không cho.”

“Anh cho tôi mượn khẩu phần hai ngày, tôi trả lại anh một tấm thẻ. Đương nhiên, có thể vòng sau tôi chết luôn. Nhưng với anh mà nói chỉ mất hai ngày lương thực, cái rủi ro này hoàn toàn có thể chịu được.”

Thẩm Đường Quy lười biếng duỗi chân ra khỏi cát rồi dùng sức chống eo ngồi dậy.

“Em gái à, có thể gánh nổi rủi ro là một chuyện. Có tình nguyện gánh hay không lại là chuyện khác.”

“Hai tấm.”

“Ồ.” Thương vụ thành công, Thẩm Đường Quy búng tay cái tách: “Tuy tôi vui vì được vụ làm ăn này nhưng sao cô không tìm cảnh sát Viên? Chỉ cần nhờ ông ấy giúp, cô đâu cần phiền phức thế này.”

Nhạc Lượng nằm xuống lấy khăn tắm của anh che kín mặt. Hồi lâu sau giọng cô vọng ra nặng nề: “Rõ ràng giá cả, không nợ nhân tình.”

Cơn buồn ngủ muộn màng cuối cùng cũng kéo đến. Tinh thần buông lỏng, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.