Nhạc Lượng chỉ gật đầu qua loa, cũng không muốn nói nhiều. Cô thừa nhận Thẩm Đường Quy rất xuất sắc nhưng chẳng có hứng thú cùng người khác bàn luận khen chê về anh. Đây đâu phải thời đại hoà bình no đủ để rảnh rỗi mà buôn chuyện.
So với mấy đề tài nhàm chán đó cô còn có chuyện quan trọng hơn nhiều.
“Hai người thấy thế nào về việc tiến vào trò chơi trước thời hạn?”
Trần Đạt Đạt theo bản năng lắc đầu: “Không muốn đâu. Khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi mười ngày.”
Viên Phương suy nghĩ một lúc, cuối cùng đưa ra kết luận giống hệt Trần Đạt Đạt: “Không cần gấp gáp vào vòng tiếp theo. Suốt bảy ngày qua đã tiêu hao quá nhiều sức lực, chưa thể hồi phục ngay được. Hơn nữa cũng không cần thiết phải mạo hiểm.”
Nhạc Lượng thì không nghĩ vậy: “Có thể vào trò chơi trước chứng tỏ bản đồ đã bắt đầu mở rộng và phân tách. Ai từng chơi game đều biết, đánh quái càng nhiều thì thăng cấp càng nhanh. Trong khi tài nguyên thì có hạn nên khai phá càng sớm càng có lợi.”
Viên Phương phản bác: “Ngày xưa chú cũng chơi game, khai phá sớm đồng nghĩa với cái giá phải trả rất đắt. Trong game có thể reset còn ở đây thì không có cơ hội thứ hai. Huống chi, sau này sẽ có nhiều thông tin hơn để tổng hợp thành chiến lược...”
Sau khi bàn bạc với mọi người, Nhạc Lượng vẫn kiên định giữ quyết định của mình. Nguy hiểm càng lớn thì lợi nhuận càng cao, đáng để đánh cược.
Khoảng cách giữa những người lựa chọn khác nhau chỉ ngày càng bị kéo giãn.
Cô không nói thêm nữa. Viên Phương lại tưởng rằng ông đã thuyết phục được cô bỏ ý định liều lĩnh liền thở phào, nhẹ nhõm cất lời: “Dù sao chỉ cần cháu bình an là tốt rồi. Qua bảy ngày vừa rồi sự thật đã chứng minh tầm quan trọng của việc hợp tác trong đội. Nếu có cơ hội chú vẫn hy vọng cháu có thể ở lại bên cạnh chú.”
“Cho dù cá nhân yếu ớt nhưng sức mạnh tập thể bao giờ cũng vượt xa.”
Đúng vậy. Một đội ngũ đủ tốt cho dù chưa hoàn toàn tin tưởng nhau nhưng vẫn có thể cùng nhau vượt qua phần lớn chướng ngại.
Ý nghĩ của Nhạc Lượng có chút lay động, cô cũng thừa nhận điều này. Nhưng với tính cách của mình, cô không tin bản thân có thể thực sự hòa nhập sống cùng một tập thể với quá nhiều tâm tư khác nhau.
Ngay cả hồi còn học nội trú, cô cũng chưa từng làm được.
Nói đến đây Viên Phương xem như đã nói hết lòng mình. Trải qua bảy ngày ông cũng đã cùng một vài người kề vai sát cánh hình thành tình bạn sâu sắc. Quả nhiên vừa mới trở về Đảo An Toàn chưa bao lâu đã có người tìm tới cửa.
Người đến là hai nam một nữ. Không gặp được Viên Phương trong phòng, họ đi thêm vài bước rồi phát hiện ông ở phòng Nhạc Lượng.
Hai người đàn ông đều có vóc dáng gần giống Viên Phương, mặt chữ điền trông chính trực nghiêm nghị. Người phụ nữ thì thấp hơn chỉ tầm một mét năm, thấp hơn Nhạc Lượng nửa cái đầu. Dáng người nhỏ nhắn, ngũ quan tinh tế, khuôn mặt xinh đẹp, vóc dáng gợi cảm đến mức không thể giấu nổi. Có thể nói là mỹ lệ.
Nhạc Lượng vốn có chút tật xấu phổ biến của con gái là ngầm ngưỡng mộ cái đẹp nhưng ngay sau đó lập tức soi ra khuyết điểm.
Ngực quá to.
Quả là bi kịch.
Người phụ nữ kia cũng sững sờ khi nhìn thấy cô, ánh mắt lướt một vòng từ trên xuống dưới. Cuối cùng dừng lại trước ngực Nhạc Lượng, trong lòng cũng đã có kết luận.
Đúng là thảm.
Ánh mắt chạm nhau, cả hai cùng lúc quay đi.
Những người tìm đến dĩ nhiên là đồng đội cũ của Viên Phương. Đúng lúc có hai người khác cũng hốt hoảng chạy tới. Vừa thoáng nhìn thấy Nhạc Lượng, Hoàng Ái Lệ lập tức nhào tới, mạnh mẽ đè cô ngã xuống.
Nhạc Lượng đau đến suýt kêu thành tiếng, cả người vẫn còn di chứng bầm tím, cơ bắp nhức mỏi chưa hồi phục. Giờ lại bị va chạm mạnh.
“Biết ngay em không chết mà!”
Cảnh tượng này lập tức khơi dậy ký ức ác mộng của Hoàng Ngải Lí khiến anh ta không đành lòng nhìn tiếp chỉ có thể quay đi, ánh mắt mang theo sự cảm thông.
Sắc mặt Nhạc Lượng trắng bệch.
“Cho nên chị định đến tiễn tôi đoạn đường cuối cùng à?”
Hoàng Ái Lệ bật cười bò dậy rồi kéo cô đứng lên. Cô nhanh chóng khôi phục dáng vẻ thường ngày, đánh giá đám người xa lạ xung quanh.
Bốn người, không ít.
“Đây là đồng đội mới chị kết bạn sau khi chúng ta tách khỏi sao?”
“Không phải.”
Dường như vẫn chưa đủ náo nhiệt, Lư Lâm lại cười hì hì dẫn theo một nhóm lớn xuất hiện, chen chúc xông vào phòng. Căn phòng vốn nhỏ hẹp giờ chứa mười mấy người, bầu không khí trở nên ngột ngạt.
“Cô không sao thì thật sự quá tốt rồi.”
Viên Phương lặng lẽ đếm số người đến thăm, đột nhiên nhận ra bản thân mình trở thành kẻ dư thừa.