Chương 40: Khu công nghiệp

Chiếc sừng bị anh dùng xích sắt đập gãy, giờ đang treo lủng lẳng ngay dưới hốc mắt con quái vật, vết rách vẫn chưa kịp khép miệng.

Việc tái sinh cũng cần thời gian tùy theo mức độ nghiêm trọng của vết thương. Vết rách chỉ vài cm thì gần như lành lại ngay lập tức, còn những vết thương nặng nhưng không trí mạng thì phải mất từ một đến hai phút mới hồi phục.

Chừng đó là đủ rồi.

Điện là loại công cụ mang sức mạnh cực lớn, chỉ cần một dòng điện nhỏ thôi cũng có thể khiến tim người ta tê dại. Vậy thì với loài quái vật kia, điện sẽ có tác dụng thế nào?

Rạng sáng 5 giờ. Có lẽ cũng có thể coi là sáng sớm.

Chân trời bắt đầu hửng sáng, không khí dần ấm trở lại. Ở một góc nào đó, vài người vẫn không ngừng run rẩy.

Nạn lớn đã đến.

Bốn giờ sáng, đợt tấn công thứ mười ba của Nhạc Lượng vẫn thất bại. Thậm chí cô suýt bị con quái vật đang phát cuồng vì liên tục bị quấy nhiễu tóm được.

Cô từng nghĩ đến chuyện hợp đội đi đánh nhưng chẳng có ai muốn cùng cô mạo hiểm.

Buồn cười, đã có thể né được nguy hiểm thì tại sao lại phải liều mạng xông vào?

Trong lòng cô mơ hồ dâng lên một dự cảm, dường như mình thật sự sẽ chết.

Chết ngay trên con đường chẳng có ai nhặt xác để thi thể phơi dưới nắng, bị quái vật giẫm đạp, mục rữa sinh dòi...

Dạ dày Nhạc Lượng cuộn trào, vừa tưởng tượng ra cảnh đó đã thấy buồn nôn đến mức không chịu nổi.

Cô chống tay vào tường, nôn khan ra toàn dịch vị chua loét, nước mắt sinh lý làm mờ cả tầm nhìn.

“Bịch, keng.”

Một bàn tay dài ném thứ gì đó bén nhọn từ xa lại đây, rơi ngay trước chân cô.

Nhạc Lượng mở to đôi mắt đẫm nước mắt nhìn kỹ.

“Ồ, còn sống cơ à.”

Một giọng nói không hẳn xa lạ nhưng cũng chẳng thân quen vang lên. Nhạc Lượng liền ngẩng đầu.

Người đi tới cầm thanh đao, cả người nhuốm máu. Một vệt máu dài kéo từ đuôi mắt đến tận cằm. Gương mặt vốn đẹp đẽ giờ lại mang theo nét yêu nghiệt, đôi mắt phượng hẹp dài sáng lên trong ánh mặt trời, hiện ra một thứ rực rỡ giả dối.

Tim Nhạc Lượng khẽ hẫng một nhịp, vội lau khóe miệng bằng tay áo. Tư thế khom người vì nôn ói ban nãy giờ như lập tức tỉnh táo lại. Cô nhanh nhẹn nhặt lấy chiếc sừng vừa bị ném tới chân mình.

Cô run run giơ sừng lên, không nhịn được mà hỏi: “Anh... Anh muốn lấy nó sao?”

Thẩm Đương Quy không trả lời mà chỉ hỏi ngược lại: “Cô thích nó à?”

Trong khoảnh khắc Nhạc Lượng chợt hiểu ra. Chiếc sừng này không phải thứ anh cần để sống sót. Cô lập tức gật đầu khẳng định: “Thích lắm!”

Đôi mắt phượng nheo lại: “Đưa cô cũng không vấn đề gì, chỉ cần cô chịu trả một cái giá.”

Chưa kịp dứt lời thì Nhạc Lượng đã nhét cả ba lô vào tay anh. Bản thân thì mở to đôi mắt ướt nhòe chờ mong nhìn thẳng vào mắt anh.

Thẩm Đương Quy lấy ra hai tấm thẻ rồi gật đầu hài lòng. Nhạc Lượng liền cất chiếc sừng vẫn còn dính máu vào túi, cả người như được thả lỏng, thở ra một hơi thật dài.

Nhưng Thẩm Đương Quy bỗng thấy không ổn: “Vì sao?”

Trong giọng nói của Nhạc Lượng không giấu nổi niềm vui: “Bởi vì nhiệm vụ của tôi chính là cái này.”

“...”

Đã nhắc đến nhiệm vụ của mình, cô lại cảm thấy vừa rồi bản thân được hời lớn quá nên cũng muốn hỏi lại anh một câu mang tính tượng trưng.

“Nhiệm vụ của anh là gì vậy?”

Vừa ngẩng đầu đã bắt gặp ánh mắt u tối, sâu đến mức như muốn nhỏ thành nước của anh khiến cô hơi hoảng hốt. Rõ ràng lúc nãy anh còn mang vẻ thoải mái dễ gần kia mà.

Giọng Thẩm Đương Quy bật ra từ kẽ răng nghiến chặt: “Gϊếŧ một con quái vật.”

Điểm chí mạng của quái vật chính là chiếc sừng. Thế mà hệ thống lại đồng thời tạo ra hai nhiệm vụ như thế... Ha ha.

Ngay cả Nhạc Lượng lúc này cũng thấy ngượng ngùng. Nghĩ ngợi một chút cô liền mở miệng phá vỡ bầu không khí khó xử.

“Tôi rất nhớ anh.”

Thẩm Đương Quy: “...”

“Dạo này tôi cũng chẳng có gì để ăn cả.”

Thẩm Đương Quy: “...”

“Lương khô khó nuốt lắm.”

Lông mày Thẩm Đương Quy giật giật, Nhạc Lượng buông luôn câu cuối cùng: “Anh có thể nấu mì cho tôi không?”

Cuối cùng anh cũng bật cười, ném đi gần ba mươi năm bình tĩnh thong dong của bản thân.

“Con mẹ nó, im miệng cho tôi!”

[Đinh!]

[Số 0000, sẵn sàng phục vụ bạn. Tổng số người tham gia trò chơi lần này: 1.138. Đã tử vong: 131. Chưa hoàn thành nhiệm vụ: 239. Đã thông qua: 768. Bắt đầu tiến hành xoá sạch.]

[Xoá sạch hoàn tất.]

[Chúc mừng bạn đã thuận lợi vượt qua vòng chơi đầu tiên, sắp được chuyển về Đảo An Toàn. Vui lòng kiên nhẫn chờ đợi!]