Chương 4: Lần đầu tiên đến Đảo An Toàn

Tiếng ồn ào trên bãi cát lại vang lên. Đúng lúc đó, âm thanh “Đinh!” vang vọng khiến mọi thứ lập tức chìm vào yên lặng. Trái tim mọi người như bị treo lơ lửng chưa thể hạ xuống được.

[Tôi là số 0000, xin phục vụ bạn. Chúc mừng các bạn đã vượt qua vòng sơ khảo. Tiếp theo, tôi sẽ công bố quy tắc sinh sống trên Đảo An Toàn và luật chơi của Tân Thế Giới. Xin vui lòng lắng nghe và ghi nhớ thật kỹ.]

[Như các bạn đã thấy, hòn đảo này sẽ là nơi an toàn cho tất cả mọi người sinh sống trong Tân Thế Giới. Mỗi căn phòng đều được đánh số riêng tương ứng với từng người đang có mặt tại đây. Số phòng được phân bổ ngẫu nhiên, cố định và không thể thay đổi hay chiếm đoạt.]

[Trên Đảo An Toàn nghiêm cấm mọi hành vi bạo lực hoặc tranh chấp thiếu văn minh.]

[Các bạn chỉ được ở lại Đảo An Toàn tối đa 10 ngày.]

Nhạc Lượng khẽ cúi đầu suy nghĩ. Cách đánh số kiểu này... chẳng khác nào một cuộc thí nghiệm đào thải khắc nghiệt.

[Tiếp theo là luật chơi của Tân Thế Giới. Trò chơi được chia thành từng vòng. Mỗi người tham gia theo thứ tự khác nhau, tùy thuộc vào mức độ tiêu hao năng lực não bộ. Cũng giống như vòng sơ khảo, trước khi bắt đầu mỗi vòng chơi hệ thống sẽ công bố luật chơi cụ thể. Tuy nhiên để tăng độ phức tạp, tính hấp dẫn và tính liên tục thì hệ thống sẽ cung cấp thêm ba loại thẻ hỗ trợ người chơi.]

[Loại thứ nhất – Thẻ Vật phẩm: dùng để đổi lấy các vật dụng cần thiết trong trò chơi.]

[Loại thứ hai – Thẻ Thông tin: hỗ trợ người chơi thu thập những manh mối có giá trị.]

[Loại thứ ba – Thẻ Kỹ năng: số lượng hiếm hơn, công dụng đa dạng, đòi hỏi người chơi tự mình khám phá.]

[Mỗi vòng chơi đều có giới hạn thời gian. Vì vậy hãy quản lý thời gian thật tốt.]

[Phần công bố đến đây là kết thúc. Mời mọi người tìm đến phòng được đánh số của mình để nghỉ ngơi. Mười ngày sau sẽ bắt đầu vòng chơi chính thức đầu tiên. Chúc các bạn chơi vui vẻ.]

[Hết.]

Giọng nói máy móc vừa dứt, cơ thể mỗi người đứng trên bãi cát đều loé lên những đốm sáng trắng. Nhạc Lượng cảm thấy cổ tay trái lạnh buốt. Chỉ trong chớp mắt trên đó xuất hiện một chiếc vòng tay màu bạc xám làm từ chất liệu lạ, ở chính giữa khắc một dãy số.

Đó là số thứ tự của cô.

Nhạc Lượng khẽ nhíu mày. Nếu suy nghĩ theo lẽ thường thì số ở khoảng bốn trăm hay năm trăm sẽ an toàn hơn nhiều.

Lư Lâm giơ cổ tay lên: “Số của tôi là 0678.”

Kiều Viện Viện tiếp lời: “Của tôi là 0923.”

Đàm Văn Bân cuối cùng cũng lên tiếng: “Còn của tôi là số 0450.”

Cả ba đồng loạt nhìn Nhạc Lượng. Cô suy nghĩ một chút rồi đáp: “0005.”

“Trời ơi!” Lư Lâm tròn mắt, giọng đầy ngạc nhiên: “Không hiểu sao, tôi thấy con số này... rất đặc biệt.”

Hai người còn lại cũng gật đầu đồng ý. Kiều Viện Viện ngập ngừng một lát rồi nói nhỏ: “Nhưng tôi lại cảm thấy... Nó có chút nguy hiểm...”

Đàm Văn Bân lên tiếng phân tích:

“Chúng ta vẫn chưa rõ ý nghĩa của những con số này. Liệu chúng chỉ đơn thuần dùng để phân chia phòng thôi sao? Không thể nào. Bởi vì những căn phòng kia, ngoài vị trí khác nhau thì đều giống hệt nhau chẳng có gì khác biệt.”

Lư Lâm nhún vai: “Ai mà biết được. Giờ chỉ có thể đi tới đâu hay tới đó. Nhưng phòng được sắp xếp theo số thứ tự mà số của chúng ta lại cách xa nhau. E là sắp phải chia tay nhau rồi.”

Kiều Viện Viện bỗng cảm thấy lo lắng, giọng nhỏ đi rõ rệt: “Khó khăn lắm mới làm quen được mọi người mà...”

Nhạc Lượng nghiêng đầu nhìn Kiều Viện Viện bằng ánh mắt khó hiểu. Làm quen chỉ bằng vài câu chào hỏi, có gì đáng để lưu luyến? Nếu chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã cảm thấy thân thiết với người xa lạ thì đúng là khó hiểu thật.

Đàm Văn Bân bật cười, giọng ấm áp: “Chúng ta vẫn còn mười ngày ở đây. Muốn gặp nhau thì thiếu gì cơ hội.”

Lư Lâm nhếch môi cười: “Đúng đấy, quy tắc chỉ cấm chiếm phòng chứ đâu có cấm sang phòng người khác chơi đâu.”

Nhạc Lượng liếc nhìn con đường sỏi trắng trải dài từ bãi cát dẫn ra bốn hướng: “Tôi đi tìm phòng trước đây. Gặp lại sau.”

Kiều Viện Viện: “...”

Cô gái này bị sao vậy? Là con gái, lại tự dưng bị kéo vào một nơi xa lạ thế này. Chẳng lẽ không cảm thấy lo lắng sao? Không muốn tìm một người đáng tin cậy để dựa vào sao?

Lúc này đám đông cũng đã bắt đầu tản ra. Có nhóm đi cùng nhau nhưng cũng có người như Nhạc Lượng chọn đi một mình. Việc tìm phòng cũng dễ vì đã biết số thứ tự, giờ chỉ cần lần theo tấm biển trên cửa là tìm được.

Hòn đảo có tổng cộng 1.138 căn phòng đúng bằng số lượng người chơi. Phòng số 0001 nằm ngay trung tâm đảo. Các phòng xung quang được sắp xếp theo hình vòng tròn xoắn ốc, chạy theo chiều kim đồng hồ lan dần ra ngoài. Từ số 1.000 trở đi các phòng gần như ngay sát bờ biển.

Nhạc Lượng mở cửa phòng 0005. Do vị trí khá gần trung tâm nên phòng được chiếu sáng tốt, bố cục bên trong cũng cao cấp hơn vẻ bên ngoài. Bàn, ghế, giường, tủ đều đầy đủ cả. Căn phòng lấy tủ làm ranh giới chia thành hai không gian riêng biệt: phía sau là giường ngủ và bàn làm việc, phía trước đặt một chiếc bàn ăn tròn cùng bốn chiếc ghế đặt ngay ngắn.

Cô khẽ vuốt ngón tay lên mặt bàn. Sạch sẽ, không dính một hạt bụi.

Cạnh đó có một cánh cửa nhỏ. Nhạc Lượng xoay tay nắm cửa rồi đẩy nhẹ. Quả nhiên bên trong là một phòng vệ sinh nhỏ chỉ đủ một người dùng có vòi sen, bồn cầu, bồn rửa mặt và một vài món đồ vệ sinh cơ bản. Ở góc cao nhất còn có một lỗ thông gió nhỏ.

Nhìn cách bố trí này, rõ ràng nơi đây không phải để ở tạm thời mà giống như chuẩn bị cho người ta sinh sống lâu dài.

“Cạch.” Cô đóng cửa lại.

Dù đây là nơi nào thì điều quan trọng nhất bây giờ vẫn là tìm cách rời khỏi.

Hầu hết mọi người trên Đảo An Toàn sau khi xem phòng của mình đều mang theo những tâm trạng khác nhau: có người lo lắng, có người bình tĩnh, có người sợ hãi cũng có người thờ ơ. Nhưng tất cả đều đang suy nghĩ cùng một vấn đề: Làm thế nào để thoát khỏi đây.