Hai người bọn họ cũng là những kẻ may mắn sống sót sau hoạn nạn, phải vật lộn từng chút một để giữ được mạng. Sau khi trải qua cảnh truy đuổi và chạy trốn liên miên, Hoàng Ái Lệ còn gặp phải lúc Hoàng Ngải Lí hôn mê, sốt cao, lại rơi vào cảnh thiếu nước nghiêm trọng.
Đã có mấy lần cô ấy nghĩ đến chuyện bỏ mặc anh ta lại phía sau nhưng cuối cùng vẫn cắn răng gắng gượng đi tiếp. Đến tận hôm nay Hoàng Ngải Lí mới dần hồi phục và có thể bắt đầu cùng cô ấy phấn đấu vì nhiệm vụ.
Hoàng Ái Lệ từng trải qua tuyệt vọng bởi vì quỹ thời gian quá ngắn gần như không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng bảo cô ấy dửng dưng bỏ mặc ân nhân cứu mạng, đứng nhìn anh ta chờ chết thì cô ấy không làm được.
Chỉ là... Không hoàn thành nhiệm vụ thì cũng đồng nghĩa với cái chết đang chờ sẵn.
Cái gọi là trò chơi tàn khốc này, từ lâu đã khiến tất cả bọn họ không còn mảy may nghi ngờ về những quy tắc lạnh lùng kia nữa.
Cô ấy không ngờ Trần Đạt Đạt lại mang đến cho mình niềm vui mừng lớn đến vậy.
Trần Đạt Đạt vừa khóc vừa nghẹn ngào nói: “Em chỉ muốn bảo vệ chị thôi... Tuổi chị lớn gấp đôi em mà...”
“Phụt!”
Có người không nhịn nổi bật cười. Một người cười, rồi hai, rồi ba, rất nhanh cả đám đều ồ lên cười. Rõ ràng không nên bật cười vào một hoàn cảnh nghiêm trọng thế này. Nhưng cái cách so sánh “lớn gấp đôi” của cậu nhóc thật sự khiến người ta cười đến quặn cả tim.
Lư Lâm nhìn cảnh đoàn tụ hòa thuận ấm áp trước mắt lại nhớ đến bóng lưng gầy nhỏ của cô gái vừa xoay người bỏ đi, trong lòng thở dài một hơi.
Qua hai ngày nay so với mấy ngày trước cộng thêm những mẩu tin anh ta thu thập được từ mọi người. Lư Lâm gần như có thể chắc chắn suy đoán trong lòng mình.
Mỗi con số đánh dấu trên người bọn họ không chỉ đơn thuần tượng trưng cho số phòng tương ứng mà còn mang một ý nghĩa quan trọng hơn nhiều.
Ví dụ như nó có thể đại diện cho thứ tự thoát khỏi vòng tuyển chọn. Lư Lâm từng tiện miệng nói thời gian mình thoát ra. Tuy các thành viên trong đội không nhớ rõ con số lẻ nhưng đại khái đều nhớ chuẩn đến từng phút. Khoảnh khắc đó như một cơn ác mộng dừng lại mãi mãi trong đồng hồ đếm ngược, cảm giác tồn tại quá rõ rệt.
Anh ta là 0678, thoát ra ở 51 phút 06 giây.
Đàm Văn Bân là 0450, thoát ra khoảng phút 49.
Kiều Viện Viện là 0923, thoát ra ở phút 54.
Những người khác đều có số ở khoảng sau, thời gian chạy thoát cũng xấp xỉ phút 50.
Mà Trần Đạt Đạt – người mang số 0001 chỉ mất có ba phút! Như lời kể của cậu nhóc thì khi ấy còn chưa kịp hiểu chuyện gì nên đã mở ổ khoá ra trước khi vòng tuyển chọn bắt đầu. Thế nên cậu nhóc còn dư rất nhiều thời gian để giúp người khác tìm được chìa khóa.
Đây là kiểu may mắn gì vậy!
Nhưng điều khiến Lư Lâm kinh ngạc hơn là qua hai ngày quan sát, số lần bọn họ gặp quái vật lại ít hơn hẳn so với năm ngày đầu. Trong khi lẽ ra những ngày cuối này quái vật phải nhiều hơn mới đúng.
Điều đó có thể chứng minh điều gì? Quá đủ để anh ta nghi ngờ liệu con số thứ tự có liên quan đến “chỉ số may mắn” hay không! Nếu đúng như thế thì ngay từ đầu trò chơi này vốn đã không hề công bằng... Không, cũng không thể nói như vậy. Vì giống như xã hội ngoài kia, vốn dĩ đã chẳng bao giờ công bằng cả.
Mỗi người sinh ra đã có điểm xuất phát khác nhau, được tiếp nhận tài nguyên khác nhau, tư duy khác nhau, vai trò khác nhau.
Cho nên thay vì nói trò chơi này không công bằng, phải nói là nó đã cố tình vặn vẹo những quy tắc vốn tưởng như công bằng để đẩy mọi thứ đến cực hạn. Dụng ý của kẻ đứng sau không ai hiểu được nhưng chính cái sự “không hiểu” đó lại kí©h thí©ɧ Lư Lâm vô cùng. Anh ta càng lúc càng hứng thú, càng lúc càng muốn dấn thân vào sâu hơn.
Một trò chơi sáng tạo đến quái dị như thế, thật sự quá cuốn hút.
Anh ta lại nhớ đến Nhạc Lượng. Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn mà tâm hồn cô gái ấy lại trong veo sáng rõ y như ánh mắt của cô. Khi cô nói với anh ta câu kia, không chỉ cho thấy cô đã phần nào nhận ra ý nghĩa của những con số mà còn là một cái nhìn thấu tận bên trong anh ta.
Một người thú vị như thế... Nhất định ngàn vạn lần không được chết.
Nếu suy đoán của anh ta đúng vậy thì việc người mang số 1098 dù có chuẩn bị kỹ lưỡng thế nào đi chăng nữa vẫn liên tục thua trận cũng không có gì khó hiểu.
Thẩm Đương Quy và Nhạc Lượng là hai thái cực hoàn toàn khác biệt. Như lời Viên Phương từng nhận xét về Thẩm Đương Quy con người này bạc tình đến mức gần như vô tình. Đôi khi ra tay giúp người khác cũng không phải vì lòng tốt mà đơn giản chỉ vì điều đó mang lại lợi ích cho anh mà thôi.
Đối với quái vật thì chủ trương của Thẩm Đương Quy luôn là một gϊếŧ luôn khác hẳn với cái kiểu cào ngứa của Nhạc Lượng. Mỗi lần ra tay, hành động đều cực lớn chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện có làm liên lụy người vô tội hay không.
Giờ phút này anh lại một lần nữa giăng bẫy quyết tâm “một con tới thì gϊếŧ một con, hai con tới thì diệt cả đôi”.
Sau vài lần suýt thành công nhưng thất bại trong phút chót, cuối cùng anh đã phát hiện ra điểm yếu chí mạng của loài quái vật da dày thịt béo kia. Tất cả cơ thể chúng đều có thể tái sinh nhưng chỉ có chiếc sừng kia là không.
Đó mới thật sự là trái tim của chúng.