Cuộc chiến kết thúc mà không có kẻ thắng.
Cho dù Nhạc Lượng đã trở về an toàn nhưng cô vẫn thấy mệt mỏi rã rời. Mồ hôi làm ướt đẫm mái tóc dài, môi khô nứt, đôi mắt vốn sáng trong giờ chỉ còn lại sự trống rỗng chẳng tìm được chút niềm vui nào.
Đúng là đã quá lâu rồi cô chưa được nghỉ ngơi tử tế.
Cô liếʍ đôi môi khô khốc rồi nhấp ngụm nước cuối cùng trong bình. Lẽ ra cô muốn để dành nó đến bữa tối mới uống.
“Hắc! Hắc hắc!”
Trong khi đang thất thần thì bất ngờ một giọng nói vang từ trên đầu xuống khiến cô giật mình. Nhạc Lượng ngẩng đầu lên thấy một cậu thanh niên đang treo mình trên cột điện.
Thấy cô nhìn lên, anh ta lập tức nhe hàm răng không được ngay ngắn ra cười: “Ê chị em, giúp tôi nhặt cuộn băng keo cách điện dưới đất kia với. Vừa nãy tay run làm rơi mất tiêu...”
Nhạc Lượng đảo mắt tìm xung quanh, quả nhiên bên cạnh thùng rác có một cuộn băng keo màu đen.
Cô nhặt lên hỏi: “Là cái này à?”
Cậu thanh niên vui mừng gật đầu liên tục: “Đúng đúng đúng! Cô thông minh quá trời luôn đó chị em!”
Giây tiếp theo, Nhạc Lượng nhấc nắp thùng rác lên.
Sắc mặt cậu thanh niên lập tức cứng đờ, kêu hoảng loạn: “A a a, mình nói chuyện tử tế được mà chị em! Băng keo nó vô tội nha!”
Nhạc Lượng ném gọn cuộn khăn giấy đang cầm vào trong thùng rồi đóng nắp lại. Sau đó cô ngẩng lên nhìn lướt qua cậu thanh niên vừa gào thét lại đột nhiên im bặt kia với vẻ đầy nghi ngờ.
Cậu thanh niên gượng cười: “... Cái hơi thở lạnh sống lưng đó đúng là khiến tôi tâm phục khẩu phục rồi, chị em à!”
Nhạc Lượng nhón chân đưa băng keo cho anh ta rồi hỏi: “Nhiệm vụ của anh là sửa điện à?”
Cậu thanh niên kẹp hai sợi dây điện trong tay, vừa hý hoáy quấn từng vòng băng keo vừa đáp: “Ừ, tôi lăn lộn với cái này cả tuần rồi đó chị em!”
“Thế anh sửa xong chưa?”
“Chưa, nhưng sắp xong rồi chị em!”
Vừa dứt lời, anh ta xé mạnh đoạn băng cuối cùng, ngón tay khẽ gảy công tắc nguồn.
Nhạc Lượng dường như nhìn thấy tia lửa điện lóe sáng, bóng tối chớp nháy rồi biến mất. Đèn đường lần lượt bật sáng, uy nghiêm như những vệ sĩ ngay hàng thẳng lối chờ lệnh.
“Trời ơi, tôi bá đạo quá chừng luôn đó chị em!”
Cậu thanh niên reo lên rồi trực tiếp nhảy từ trên cột điện xuống. Anh ta còn hăng hái biểu diễn một đoạn nhảy múa tự chế nhưng chưa được ba giây đã hụt chân ngã sấp mặt, cắm đầu xuống đất.
Nhạc Lượng vỗ tay hai cái.
Cậu thanh niên gượng gạo: “... Chị em?”
“Bây giờ cả khu đều có điện lại rồi đúng không?”
Thanh niên bật dậy, khôi phục vẻ oai phong: “Tất nhiên rồi, chị em!”
Nhạc Lượng cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó dứt khoát quay người rời đi.
“Chúc mừng anh, tạm biệt.”
Cậu thanh niên nhìn bóng lưng gầy gò của cô rồi gãi đầu. Luôn có cảm giác hình như đã gặp cô ở đâu đó rồi...
Thôi kệ, có gặp cũng chẳng thay đổi được gì, vốn dĩ đâu quen biết.
Anh ta nhanh chóng gạt suy nghĩ ấy đi, ôm cuộn băng keo tìm chỗ an toàn ẩn nấp chờ nhiệm vụ đếm ngược kết thúc.
Tin tức điện được khôi phục khiến không ít người chơi chưa hoàn thành nhiệm vụ vui mừng phát khóc. Điều đó không chỉ đồng nghĩa với việc họ có đủ điều kiện hoàn thành nhiệm vụ mà còn gián tiếp kéo dài thời gian sống sót.
Bởi lẽ mỗi lần màn đêm buông xuống cho tới khi ánh sáng mặt trời ló rạng, khoảng thời gian ấy cũng dài đến gần mười tiếng đồng hồ.
Phát minh vĩ đại nhất của loài người chính là điện, không gì có thể so sánh.
Khi toàn bộ đèn đường và ánh sáng trong các khu xưởng bật sáng rực rỡ như ban ngày, chiến thuật ẩn nấp trong đêm của quái vật hoàn toàn mất tác dụng.
Mọi người tụ tập thành từng nhóm, coi như đã biến đêm tối thành một ban ngày mới.
Trần Đạt Đạt nước mắt ròng ròng, vừa khóc vừa đưa cái ba lô nặng trĩu sang.
“Hu... Hu... Đều, đều ở đây hết rồi...”
Người phụ nữ nhận lấy, nhanh chóng lật xem một lượt rồi vỗ nhẹ trán cậu nhóc, cố nén giọng nói run rẩy: “Ây da, cũng coi như làm được việc đấy.”
Trần Đạt Đạt lập tức chui đầu vào lòng người phụ nữ, tiếp tục khóc nức nở: “Chị Mỹ Lệ, em nhớ chị lắm... Nhiệm vụ của em xong rồi nhưng chị Nhạc Lượng không cần em nữa...”
Hoàng Ái Lệ đã lâu ngày không gặp, gương mặt thoáng cứng lại. Cô ấy dịu dàng xoa đầu cậu nhóc sau đó quay sang nhìn Hoàng Ngải Lí – người có sắc mặt xanh xao nhưng vẫn cố gắng tự mình đứng vững.
Giọng Hoàng Ngải Lí yếu ớt nhưng dứt khoát: “Em không giúp được gì. Cô ấy rời đi đối với em mới thật sự là điều tốt nhất.”