Chương 37: Khu công nghiệp

“Đúng là trùng hợp quá nhỉ, con khốn kia!”

Một người phụ nữ khác đi cùng cô ta bật cười khanh khách. Vết thương khô trên gương mặt lại nứt ra, rỉ máu đen lẫn đỏ. Đôi mắt trống rỗng, lạnh lẽo như cái xác, cô ta nói hờ hững: “Gϊếŧ nó đi.”

Chính là hai người này đã ra tay với Nhạc Lượng tối qua.

Những vết thương do bọn họ gây ra bây giờ lại nhói đau. Nhạc Lượng chống tay vào máy móc từ từ đứng dậy.

Thoát khỏi những ý nghĩ rối rắm, cô bỗng tỉnh táo lạ thường khẽ buông bốn chữ: “Đây là báo ứng.”

“Ha ha ha ha! Báo ứng?” Người phụ nữ mặt đầy vết thương cười điên cuồng: “Báo ứng! Bọn tao chỉ lấy của mày hai tấm thẻ mà mày có biết bọn chúng đã làm gì với bọn tao không?”

“Bọn chúng cướp sạch mọi thứ! Không chỉ là mấy tấm thẻ! Cả thân thể này cũng bị chúng cướp đi!”

“Ha ha ha ha! Mày có biết cái gọi là “luân gian” không? Chắc là không nhỉ? Chính là cả một bầy chó điên xông lên, hết người này tới người khác đè mày xuống đất! Dù mày có cầu xin thế nào, khóc lóc ra sao, chúng nó cũng chỉ biết gầm gừ và hả hê giày xéo trên người mày thôi!”

Cô ta cười đến chảy cả nước mắt. Trong tình cảnh này mà lũ súc sinh kia vẫn còn tâm tư làm những trò ghê tởm ấy, thật nực cười.

Nhưng kẻ đẩy bọn họ vào tình cảnh này, thủ phạm lớn nhất chính là con khốn trước mặt!

“Bọn tao chỉ lấy của mày một chút đồ. Vậy mà mày khiến bọn tao sống còn khổ hơn chết!”

Nhạc Lượng vẫn thờ ơ.

“Hành vi vô đạo đức nào thì cũng chẳng khác nhau bao nhiêu.”

Hai người phụ nữ này mới là kẻ đầu tiên phá vỡ cái ranh giới mong manh của đạo đức ấy.

Một người phụ nữ khác gào lên: “Mày lấy tư cách gì mà nói vậy? Chính mày đã tung tin đồn nhảm, kích động bọn chúng tới cướp đoạt bọn tao! Thế mà mày dám tự cho là có đạo đức?”

Nhạc Lượng lạnh lùng nhìn chằm chằm: “Đương nhiên tôi có. Đừng đánh đồng hành vi vô đạo đức với nhân cách vô đạo đức.”

Cô không phải loại người cao thượng đến mức lấy thiện báo oán như Khổng Tử từng dạy. Thậm chí cô còn cho rằng ăn miếng trả miếng vẫn còn quá nhẹ.

Chỉ khi dùng bạo lực gấp bội mà trả lại mới phần nào bù đắp được tổn thương.

Cái tên của cô – Nhạc Lượng, chưa bao giờ mang đúng ý nghĩa của nó.

Không thể lý giải nổi.

Nhạc Lượng thò tay vào túi, từ từ lùi lại một bước.

Một trong hai người phụ nữ lao tới, móng tay nhọn hoắt vồ thẳng vào mặt cô. Nhưng ngay lập tức tiếng hét xé toạc: “Đi chết đi con khốn! A!”

Gương mặt be bét máu của cô ta biến sắc. Máu tươi chảy ra từ lòng bàn tay rách toạc, đau đến mức cô ta phải giơ tay ôm lấy rồi ngã xuống đất lăn lộn.

Nhạc Lượng mím chặt môi, những ngón tay tái nhợt siết chặt con dao rọc giấy. Mũi dao dính máu nhắm thẳng vào người phụ nữ còn lại.

Giọng cô trầm xuống, dịu dàng mà lạnh lẽo: “Tin tôi đi, tôi sẽ không nhẹ tay đâu.”

Cô sẽ không để mình vấp ngã cùng một chỗ thêm lần nữa.

Giữa khoảng đỏ lòm máu me, đôi chân người phụ nữ kia run lẩy bẩy. Cả người choáng váng, hoa mắt, lùi lại từng bước. Trong đầu cô ta thậm chí còn tưởng đồng bọn đang nằm quằn quại dưới đất đã bị gϊếŧ một cách tàn nhẫn.

Trước mặt cô ta, cô không còn là một con người mà là một kẻ điên, một đao phủ, một con quái vật gϊếŧ chóc máu lạnh!

Cô ta không muốn chết. Cô ta không muốn chết!

Nhạc Lượng nhìn vào đồng tử của cô ta đang dần vỡ vụn vì sợ hãi, trong mắt lóe lên một tia thương hại.

Thấy chưa? Bao nhiêu nghìn năm văn minh nhân loại, cuối cùng vẫn yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.

Đây chính là thế giới động vật.