Chương 36: Khu công nghiệp

Cuối cùng trời cũng sáng.

Mây trắng trôi trên những vũng nước lớn nhỏ còn sót lại sau cơn mưa để lộ ra bầu trời xanh trong veo.

Chỉ là một ngày bình thường sau mưa, trời lại sáng.

Người phụ nữ trung niên gầy gò cắn lương khô để bù lại chút thể lực bị hao mòn vì bị quái vật truy đuổi. Nhóc mập ôm chặt chiếc balo to tướng cắm đầu chạy về phía đồng đội. Nhạc Lượng bình tĩnh lướt qua chỗ sợi dây câu đã bị quái vật giật đứt.

Cô vốn định nhân cơ hội làm nó ngã xuống nhưng tiếng trống thúc quân vang lên khiến cô muốn băm vằm nó.

Cô đưa tay sờ vành tai rồi khẽ cười khổ với chính suy nghĩ kỳ quái của mình rồi lại bắt đầu chuẩn bị cho đợt tấn công kế tiếp.

Càng thua càng đánh, đánh trận nào thua trận đó.

Những người cùng cảnh ngộ với cô cũng không ngừng bị quái vật đuổi gϊếŧ. Vì sống sót nên tất cả đều nghiến răng gắng gượng. Trong hoàn cảnh này ai mạnh mẽ hơn thì người đó mới còn đường sống.

Bị quái vật truy đuổi rất nhiều lần làm cho Nhạc Lượng không thầy dạy mà cũng hiểu, cô tự học cách leo tường. Nhất là kiểu hàng rào sắt cao tầm hai mét, chỉ cần tay bám chặt và chân cố rướn lên là có thể nhảy qua. Tư thế thì chẳng đẹp mắt gì nhưng lại cực kỳ hữu dụng.

Đúng là chỉ có thực chiến mới rèn được kỹ năng. Nếu trước đây có ai ép cô đến mức này thì chắc kỳ thi thể dục trung học cô cũng không được mỗi sáu điểm.

Con quái vật đã thoát khỏi lưới câu lại bị một sợi dây thừng khác quấn chặt.

Một tấm lưới to dày bất ngờ chụp xuống thân thể khổng lồ của nó. Nó bị quấn chặt, tứ chi vùng vẫy, đạp loạn xạ nhưng càng vùng vẫy thì tấm lưới càng siết chặt hơn. Khiến nó không cách nào thoát ra, trái lại tự làm mình mắc kẹt thêm.

Nhưng bởi vì nó giãy dụa nên nếu có người nào đến gần cũng lập tức bị cào cho da tróc thịt bong.

Nhạc Lượng nắm lấy một chiếc can kim loại gần đó rồi lao thẳng về phía quái vật. Mục tiêu cô là nhắm thẳng vào chính giữa trán nó.

“Gào!”

Cái đuôi dài của nó vung mạnh, Nhạc Lượng hốt hoảng ném chiếc can trong tay đi. Chất lỏng bên trong văng ra, chỉ một giọt rơi xuống áo cô cũng lập tức ăn mòn ra một lỗ lớn.

Axit cực mạnh không chỉ ăn mòn da thịt quái vật mà còn phá hủy luôn cả sợi lưới. Nó trốn thoát ra ngoài, đôi mắt vốn có ba cái giờ chỉ còn sót lại một, làn da cháy sém đen kịt, cơ thể đầy vết thương. Nhưng chẳng hiểu sao nó lại hoàn hảo tránh được vị trí mọc ra chiếc sừng sắc nhọn kia.

Trong lúc chạy trốn điên cuồng, Nhạc Lượng vô cùng thất vọng. Cô run tay đánh trượt để lỡ mất cơ hội tốt. Thật quá đáng trách. Nhưng ít ra lượng axit kia cũng khiến quái vật bị thương nên cú tấn công kế tiếp có lẽ sẽ dễ dàng hơn nhiều...

Cô vừa quay đầu lại nhìn thì lập tức kinh sợ đến trừng to mắt.

Tái sinh... Phần da thịt bị axit ăn mòn không những không bị phân hủy mà đang tái sinh trở lại!

Nhạc Lượng không biết bằng cách nào mình thoát được khỏi móng vuốt đang điên cuồng vồ tới kia. Khi lấy lại tinh thần cô đã co rúm người trốn trong khe hở giữa hai chiếc máy móc, toàn thân dính đầy dầu mỡ.

Áo trong ướt đẫm mồ hôi đến cả đầu ngón tay cũng nhễ nhại mồ hôi, chỉ cần một chút nữa là có thể nhỏ thành giọt.

Thế giới này điên thật rồi.

Căn bản không thể nào hoàn thành nổi nhiệm vụ này.

Vì sao phải như thế?

Vì sao cô lại phải chết theo cách này?

Từ trước đến giờ cho dù có khổ cực đến đâu Nhạc Lượng cũng chưa từng oán trách số phận mình. Nhưng lúc này trong nỗi tuyệt vọng cô không ngừng tự hỏi: Vì sao lại là cô? Vì sao cô phải trải qua những điều bi thảm thế này? Vì sao không thể là một cái chết gọn gàng, nhanh chóng như một tai nạn xe cộ chẳng hạn?

Điên mất rồi.

Cô thật sự sắp không chịu nổi nữa.

“A ha ha!”

Tiếng cười the thé chói tai vang lên.

Nhạc Lượng buông bàn tay đang vò rối mái tóc dài rồi chậm rãi quay đầu lại.

Một người phụ nữ mặc quần áo xộc xệch, hốc mắt lõm sâu, đôi môi nứt nẻ đến rớm máu. Cô ta duỗi ngón tay chĩa họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào mắt Nhạc Lượng.